Phần II
Việc con tin, triều đại nào đều là sỉ nhục cực lớn, Cao Ly vương này nguyện ý đem thái tử kế thừa vương vị tới Đại Hoa làm con tin, coi như là biết nhịn. Lâm Vãn Vinh đối với việc này không dám bừa bãi, cười hắc hắc hai tiếng, lắc đầu đáp:
- Từ tiểu thư, ta khuyên các nàng không nên giở trò che mắt làm gì. Gọi là con tin, cũng chỉ là một người mà thôi, trên thế giới này đáng giá nhất là người, không đáng giá nhất cũng là người. Vị thế tử kia là của Cao Ly các nàng, không phải là của Đại Hoa ta, các nàng coi hắn là bảo bối, nhưng trong mắt Đại Hoa ta, hắn chắc gì so với được một cọng cỏ. Một thái tử mà thôi, có thể bồi dưỡng thêm mười ngươi, trăm người. Nước nàng làm con tin một người, còn dư thừa. Về phần nói tới hàng năm cống nạp mười vạn lượng, với quốc lực của Đại Hoa, mười vạn lượng bạc kia, đơn giản chỉ là hạt muối trong biển. Nói một câu không dễ nghe, người là đao là thớt, ta là cá là thịt. Tới bước này rồi, Cao Ly các nàng đã không còn vị trị của chính mình nữa, làm ta cảm thấy rất đáng tiếc. Cứ tiếp tục đàm phàn thế này, dù là nói tới sáng mai, cũng sẽ không có kết quả gì. Sáng mai, Cao Ly sẽ phát sinh cái gì? Ta thật sự lo thay cho các nàng đó!
Hắn than một tiếng như thương xót người, bất đắc dĩ thưởng thức chén trà đang dần dần lạnh đi, rồi trở nên trầm mặc.
Từ Trường Kim nắm chặt bàn tay nhỏ, môi cắn tới trắng bệch, trên mặt từng cơn u ám, trầm ngâm hồi lâu, trong phòng tĩnh lặng như chết.
"Tách” một tiếng động khe khẽ vang lên, Lâm Vãn Vinh gõ nắp chén trà một cái, ưỡn người đứng dậy. Từ Trường Kim tỉnh lại từ trong trầm tư, thấy động tác của hắn, lại càng hoảng sợ, vội nắm lấy tay áo hắn, mơ hồ như phát khóc:
- Vãn Vinh ca, huynh muốn đi đâu? Huynh không được đi!
- Ai nói là ta muốn đi chứ!
Lâm Vãn Vinh cười bảo:
- Nước trà lạnh rồi, ta gọi người đổi chút trà mới.
Hắn dừng lại, thần sắc nghiêm túc:
- Có điều, Từ tiểu thư, nàng cũng phải là nắm chắc, bây giờ hao phí thời gian, đều là của chính các nàng, chậm mất thời gian uống một chén trà, cũng không biết có bao nhiêu nhân dân Cao Ly phải chết thảm trong chiến hỏa.
- Đại nhân…
Từ Trường Kim cắt tới nát môi, những tia máu hằn lên:
- Một nước hai chế độ kia của ngài, Cao Ly chúng ta có thể thương lượng, nhưng việc đóng quân…
- Việc đóng quân, không cần thương lượng.
Lâm Vãn Vinh đặt mạnh chén trà xuống bàn, choang một tiếng, Từ Trường Kim cả kinh toàn thân run lên, thấy hắn thần sắc kiên định, khí thế bành trướng, tựa như một tòa núi cao không thể vượt qua, tiểu cung nữ vừa ngưỡng mộ lại chua xót, liều mạng nhịn không rơi nước mắt.