Lâm Vãn Vinh nghe được toát mồ hôi, vốn là tới tán gái, nào biết lẫn lộn lung tung thế nào lại bị gái tán, xem ra lần sau có loại nhiệm vụ thế này, nhất định phải chuẩn bị tâm lý cho phương diện này thật tốt.
- Điều này, Trường Kim muội à.
Hắn lắc đầu than, dè dặt nói:
- Đừng nên như thế, muội cũng biết mà, ta sớm đã kết hôn rồi, với bản tính chính trực cương liệt của ta, khó mà có tình nhân ở ngoài, thỉnh thoảng ngoại tình mấy lần đã là quá lắm rồi.
Từ Trường Kim ôm lấy hắn, má dán chặt vào ngực hắn, khẽ lắc đầu:
- Đại nhân, ngài không cần nói thêm nữa, ta đều hiểu cả. Ngài vì phu nhân của mình, tình nguyện đắc tội với người thiên hạ, chân tình trong đó thiên hạ chứng giám, Trường Kim tuyệt không dám có si tâm vọng tưởng gì. Chỉ hi vọng ngài có thể ôm ta, cho ta thêm chút dũng khí, để ta đem lời trong lòng nói ra, Trường Kim không muốn giữ lại nỗi tiếc nuối cả đời.
Yêu cầu này thật khó cự tuyệt, Lâm Vãn Vinh đắc ý ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve làn da sáng bóng như ngọc của nàng, trong lòng ngứa ngáy từng cơn, miệng oán thán:
- Ài, Trường Kim muội coi trọng Lâm mỗ như thế, ta may mắn nhường nào. Tại thời khắc chia tay gần kề này, Lâm mỗ lòng đau buồn, thật muốn ngửa mặt lên trời khóc to ba tiếng.
Thừa dịp Trường Kim không để ý, hắn len lén bóp mũi, ra sức chớp mắt, cố sức ép ra chút nước, ngửa mặt lên trời than:
- Hoàn quân minh châu song lệ thùy, hận bất tương phùng vị giá thì*. Trường Kim muội, chỉ hận chúng ta tương phùng quá muộn, lỡ mất cơ duyên. Tiếc nuối lớn nhất cuộc đời cũng chẳng hơn thế, có biện pháp gì có thể đền bù chăng?
(Hai hàng nước mắt đem hoàn ngọc
Hận lúc còn son chẳng gặp chàng)(1)
Thấy hai mắt Vãn Vinh ca ửng đỏ, mơ hồ có sương mù dâng lên, Trường Kim vừa vui lại vừa khổ sở, nước mắt từng giọt lăn xuống, cố sức lắc đầu:
- Đại nhân, có câu nói này của ngài, Trường Kim dù chết cũng không hối tiếc nữa.
- Ài, sống so với chết càng cần dũng khí lớn hơn.
Thần sắc Lâm đại nhân thê lương:
- Cho nên, chớ dễ dàng nói sống nói chết. Tại lúc chia ly này, trong lòng ta có rất nhiều lời muốn nói với nàng. Không bằng thế này, chúng ta tìm khách sạn, đặt một phòng, cùng ngồi xuống uống chút trà, nói chút lời thầm kín. Nàng yên tâm, ta là người chính trực như thế, chỉ biết làm mấy chuyện tình cảm, còn những việc táng tận điên cuồng ta tuyệt không làm.
Từ Trường Kim thẹn đỏ mặt, ôm chặt lấy hắn, một câu cũng không nói.
Nàng không nói, ta coi như nàng đáp ứng rồi, Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười trộm hai tiếng, tay khẽ vuốt ve trên lưng mịn màng của nàng, tiểu cung nữ này da thịt trơn nhẵn như ngọc, chạm vào giống như sờ lên một khối lụa thượng hạng, cảm giác tuyệt vời vô cùng.
- Đại nhân!
Thấy tay hắn luồn vào trong áo của mình, mơ hồ như trườn tới ngọc phong, Từ Trường Kim vội từ trong lòng ngực hắn ngẩng đầu lên:
- Ngài không thể làm vậy, Trường Kim không phải người tùy tiện.
- Hiểu rồi, hiểu rồi, ta cũng không phải tùy tiện lắm.
Lâm Vãn Vinh cười đùa:
- Kỳ thực, ta vừa rồi chỉ là nghiệm chứng một chút về vấn đề tốc độ phản ứng giữa tay người và não người. Ta trải qua sờ mó tỉ mỉ thực tế, cuối cùng chứng minh được một chân lý … tay người đôi khi không chịu sự khống chế của não người.
Từ Trường Kim “ừm” một tiếng, mặt nổi lên từng đám mây hồng:
- Đem lời trong lòng nói ra, Trường Kim cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều, đại nhân, đa tạ sự rộng rãi độ lượng của ngài, làm ngài thêm phiền toái rồi.
“Làm đối tượng của tiểu nữ Cao Ly thật sự là phiền toái, mỗi câu một lời xin lỗi, mỗi câu một lời thêm phiền toài.” Lâm Vãn Vinh trong lòng ngứa ngáy, vẫn cố ra vẻ hào sảng:
- Không sao, không sao, ta không sợ phiền toái. Từ tiểu thư, nàng thật sự phải trở về Cao Ly sao?
Tiểu cung nữ đổ nước mắt như mưa:
- Đúng thế, đại nhân, Trường Kim không mấy ngày nữa phải trở về Cao Ly, sợ rằng không còn cơ hội gặp mặt ngài nữa.
Lâm Vãn Vinh than một tiếng:
- Trở về thì trở về, thế nào thì so với đợi ở đây làm một cây bèo không rễ cũng tốt hơn nhiều. Trường Kim muội, muội đối với ta một mảnh chân tâm, có một câu nói, ta nhất định phải đề tỉnh muội. Trên thế giới này trước tới nay chẳng có bữa ăn nào miễn phí, Triệu Khang Ninh kia mặc dù thân phận hiển hách, chỉ là với năng lực của hắn, tuyệt không thể cải biến vận mệnh của Cao Ly, muội muốn đem may rủi đặt trên người hắn, chỉ sợ là sai lầm quá lớn rồi.
Từ Trường Kim ứa nước mắt, dịu dàng nói:
- Vãn Vinh ca, đa tạ huynh, Trường Kim biết con người phụ tử Thành Vương, muội tuyệt sẽ không để bọn chúng chiếm tiện nghị.
Nàng nhìn Lâm Vãn Vinh rồi chợt âm thầm:
- Vãn Vinh ca, huynh hôm nay thực sự là đi hái hoa sao?
Lâm Vãn Vinh còn chưa nói gì, nàng đã lắc đầu trước, gương mặt hiện lên vẻ kiên cường:
- Kỳ thực, từ thời khắc đó ngài xuất hiện bên người ta, ta đã biết ngài vì sao mà tới.
Ánh mặt Từ Trường Kim ngây dại, khẽ nói tiếp: