Phần II
- Buông ta ra!
Từ Trường Kim kinh hãi, vội giãy người ra:
- Đại nhân, buông ta ra, xin ngài mau mau buông ta ra!
- Có chuyện gì từ từ nói, nhảy sông để làm gì chứ, nhảy sông còn mang bánh bao theo làm gì.
Lâm Vãn Vinh ôm chặt lấy nàng, Từ Trường Kim kêu một một tiếng, cả mặt đỏ bừng:
- Đại nhân, ta không phải là muốn nhảy sông, ngài hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi…
- Hiểu lầm?
Lâm Vãn Vinh làm bộ không hiểu nhìn nàng:
- Không phải chứ! Rõ ràng là hai cái bánh bao sắp gây nên huyết án, bằng vào nhãn quang cứu người vô số của ta mà xem, nàng nhất dịnh xúc động muốn nhảy sông, nếu không, nàng ôm chặt ta như thế làm gì?
Từ Trường Kim vừa thẹn vừa giận không thôi: “Rõ ràng là ngươi ôm chặt ta, sao lại qui cho ta chứ?”
- Đại nhân, ta chỉ muốn ngắt một cành dương liễu, không phải là muốn nhảy sông!
Từ Trường Kim thẹn vô cùng, cúi đầu thỏ thẻ:
- Xin ngài mau buông ta ra!
- Ngắt dương liễu?
Lâm Vãn Vinh ngượng ngùng cười hai tiếng, nắn một cái trên bánh bao, hậm hực thu hai tay lại, đành nói vu vơ:
- Vừa có hoa lại vừa có liễu, Từ tiểu thư nàng phải cẩn thận đó, cái bệnh hoa liễu không dễ trị đâu.
Nghe hắn nói không chút kiêng kị, tiểu cung nữ nào chịu nỗi đùa bỡn như thế, khẽ gắt một tiếng, vội quay đầu đi, đưa bàn tay nhỏ xinh xinh ra ngắt một cành dương liễu non, để trên mũi khẽ ngửi, rồi lại từ từ cúi đầu xuống, dịu dàng hỏi:
- Đại nhân, ngài ở đây làm gì?
- Ta đến hái hoa thôi.
Lâm Vãn Vinh vẫy vẫy cành hoa trong tay:
- Vẫn chưa hết hứng, sao có thể tay không trở về.
Từ Trường Kim nhìn hoa trong tay hắn, đột nhiên phì cười:
- Đại nhân, ngài thật đúng là một người hái hoa tận lực, Đỗ Quyên mỹ lệ như thế, không ngờ bị ngài ngược đãi thành ra thế này.
- Hả?
Lâm Vãn Vinh liếc mắt qua cành Đỗ Quyên trên tay. Chỉ thấy cánh hoa sớm đã rụng đi đằng nào, trên cành dính đầy cỏ xanh bùn đất, đâu còn có hình dáng như lửa đỏ tươi đẹp.
-À, lão công của hoa Đỗ Quyên gọi nàng ta đấy, cho nên nàng ta rời nhà đi rồi, có thể hiểu được, có thể hiểu được.
Hắn cười hắc hắc hai tiếng, bịa chuyện lung tung.
Từ Trường Kim lắc đầu cười khẽ, thấy trên người hắn dính đầy bùn cỏ, cũng không biết từ đâu lăn ra. Nhớ tới hình dáng vừa rồi khi hắn ngâm thơ, trong lòng nàng vừa ấm áp lại cảm động, khẽ phủi đi bùn cỏ trên người hắn, nhẹ nhàng nói:
- Đại nhân, ngài làm sao vậy, vùi dập áo quần thành thế này.
Lâm Vãn Vinh phất phất tay, không hề để ý:
- À, vừa rồi vào trong bụi cỏ bắt vịt thôi. Ấy, sao không nhìn thấy tiểu vương gia, hai người không phải thành đôi thành cặp, cùng du ngoạn ngắm cảnh sao? Hắn làm sao vứt nàng lại chạy trước rồi. Không chấp nhận được, không chấp nhận được!
Trường Kim nhìn hắn lắc đầu, chậm rãi bước tới bên hồ, nhìn dung nhan kiều diễm trong nước, nước mắt mơ hồ nổi lên, nhất thời không nói ra lời. Gió xuân trên cành liễu lất phất qua mái tóc dài của nàng, trong cơn vi vu lạnh lẽo, cô tiểu cung nữ từ dị quốc tới này tựa như cành liễu mềm yếu không chịu nổi gió mưa, vô cùng đáng thương.