“Dữ khanh hoa nhất đóa
Thục trung lưỡng đỗ quyên…”
Từ Trường Kim lẩm nhẩm, trên mặt nổi lên từng áng mây hồng, cánh tay nhỏ run lên, muốn nhận lấy cành hoa kia, nhưng lại có chút do dự không rõ.
“Ta sao lại không nghĩ tới chứ, đây vừa là hoa vừa là thơ, nữ tử nào có thể không động lòng?” Triệu Khang Ninh thầm ảo não không thôi, mặc dù hắn xem thường những hành vi Lâm Tam vẫn làm, nhưng thấy biểu hiện của Lâm Tam ngày hôm nay, mặc dù hắn tự nhận phong lưu lỗi lạc, tiêu sái vô song, cũng không thể không thừa nhận, luận về thủ đoạn tán gái, mình và Lâm Tam căn bản không cùng một đẳng cấp.
- Đại… đại nhân!
Từ Trường Kim mặt đỏ lựng, khẽ cắn môi, bàn tay bé nhỏ như tuyết trắng xòe ra lại nắm lại, nắm lại rồi xòe ra, tâm tư giống như thủy triều dào dạt:
- Ngài, ngài nói thật sao, Kim Đạt Lai này, ngài thật sự muốn tặng ta?
- A, chỉ là nhất thời cảm thán mà thôi
Lâm Vãn Vinh khẽ than một tiếng:
- Vốn hoa Đỗ Quyên này tặng nàng cũng chẳng sao, chỉ là tiểu thi này lại không thể tặng nàng, để tránh hiểu lầm, ta thu lại vậy.
Hắn như không hề để ý, lấy hoa Đỗ Quyên như lửa đỏ khẽ phẩy một cái trên tay Từ Trường Kim, chẳng ngờ là thực sự thu trở lại.
Triệu Khang Ninh nhìn thấy mừng rỡ: “Tên Lâm Tam này chỉ là thích khoe khoang, tựa hồ không có tâm tư gì với Từ Trường Kim”, hắn vội vã mở miệng:
- Đúng thế, đúng thế, nương tử trong nhà ngươi đã có mấy người rồi, khi không đừng tặng hoa cho tiểu thư khác, sẽ hỏng danh dự của người ta.
Từ Trường Kim cúi đầu xuống, nước mắt lưng tròng, nàng kiên cường quay đầu đi, không để người khác nhìn thấy, nhẹ nhàng nói:
- Đa tạ đại nhân giảng cố sự Đỗ Quyên nước Thục cho ta, Trường Kim tự biết thân như bồ liễu, khó bì với Kim Đạt Lai mỹ lệ. Có điều điển cố Đỗ Quyên khóc ra máu này, Trường Kim vĩnh viễn ghi nhớ trong tim, đa tạ ngài!
Nàng khom người xuống, vái một cái thật sâu, cung kính vô cùng.
- Đâu có, đâu có.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười đỡ nàng lên:
- Nhân sinh như bụi mờ, đông cũng chỉ có ba mươi năm, tây cũng chỉ có ba mươi năm, trong lòng có Đỗ Quyên, nhân sinh tự có Thiền Quyên, cũng là không quá tệ rồi.
(Thiền quyên: chỉ vật, sự vật đẹp đẽ )
Triệu Khang Ninh ở bên cạnh nghe được hộc máu: “Tên Lâm Tam này vừa rồi còn đang ngâm dâm thi không ra gì, sao chớp mắt một cái, đã giảng giải về những thiện ý như vậy rồi? Con người sao có thể vô sỉ thế nhỉ.”
Từ Trường Kim lau nước mắt, khẽ gật đầu, ánh mắt dừng ở cành hoa trên tay hắn, lại trở nên buồn bã.