Phần II
Từ Trường Kim phì cười, lại cảm thấy không phải, vội che cái miệng đang chúm chím kia. Triệu Khang Ninh thầm tức giận, chỉ là Lâm Tam này đích xác không dễ trêu chọc, chỉ đành nuốt nỗi căm hờn này vào trong lòng. Nhìn bên trên núi đầy hoa xuân rực rỡ, đỏ tươi như máu, tiểu vương gia ân cần mỉm cười với Từ Trường Kim, tiêu sái vung tay, chỉ vào những bông hoa đỏ nở rộ khắp nơi:
- Từ tiểu thư, nàng xem những bông hoa này nở có đẹp không? Không bằng tiểu vương đi tự tay hái lại tặng cho nàng nhé!
Từ Trường Kim vội lắc đầu:
- Không dám phiền tới đại giá của tiểu vương gia…
Triệu Khang Ninh nào đâu có nghe nàng nói, cao giọng cười, bước nhanh tới cành hoa bên núi:
- Từ tiểu thư, xin đợi ta chốc lát. Tiểu vương đi một chút sẽ trở lại.
“Tên tiểu tử này đúng là một tay hảo thủ hái hoa!” Lâm Vãn Vinh cười dâm hai tiếng, lại lướt qua Từ Trường Kim: “Mới hai ngày không gặp, Từ Trường Kim sao lại cùng tên tiểu tư Triệu Khang Ninh này thiết lập quan hệ rồi? Việc này có chút cổ quái!”
- Đại nhân, ngài hôm nay thật sự là đi chơi thanh minh sao? Sao không thấy chư vị phu nhân đi cùng?
Từ Trường Kim ngẩng đầu nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, rồi lại cúi đầu xuống khẽ hỏi.
“Ta tới câu dẫn nàng, nàng tin hay không?” Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Nói đây là dạo chơi thanh minh sao, cũng không phải sai, chuẩn xác một chút là ta tới hái hoa. Ài, nhiều năm không hái hoa, cũng không biết kỹ xảo có quen hay không?
Tiểu cung nữ ngẩng đầu nhìn hắn, cười duyên dáng:
- Đại nhân thật biết nói đùa, hái hoa còn cần kỹ xảo gì? Hơn nữa chỉ là cỏ hoang hoa dại bên đường này, đại nhân ngài làm sao lại đặt vào trong mắt chứ?
- Tục ngữ nói rất hay: ‘hoa nhà không thơm như hoa dại’, những loại cỏ hoang hoa dại này ta thích nhất.
Lâm Vãn Vinh nhìn khắp bốn phía một cái, thấy chư vị quan lại môn đệ đi cùng Triệu Khang Ninh đang nhìn ngắm đằng xa, hắn cười thần bí, nhích lại gần bên tai Đại Trường Kim thì thầm:
- Trường Kim muội, cái học vấn hái hoa này rất lớn, nói trắng ra tư thế này có rất nhiều loại, cõng lên hái, cúi xuống hái, ngửa lên hái… còn có ba người cùng hái, đặc sắc tuyệt luân, có thời gian rảnh chúng ta có thể giao lưu một chút.
- Ba người cùng hái?
Từ Trường Kim ngây ra, đôi mắt to chớp hai cái, che miệng cười:
- Đại nhân nói đùa với ta rồi, hái hoa còn chia ra hai người ba người sao? Ta thấy một người cũng đủ rồi.
“Một người cũng đủ rồi?” Lâm Vãn Vinh suy nghĩ sâu thêm chốc lát, nghiêm mặt gật đầu:
- Trường Kim muội quả nhiên bác học đa tài, một người chơi quả thật có tư vị khác biệt. Trường Kim muội, thứ lỗi ta mạo muội hỏi một câu, xin hỏi nàng bình thường ăn chuối, là cầm tay trái hay là cầm tay phải?
Từ Trường Kim ngơ ngác nhìn hắn một cái, lấy làm kỳ quái hỏi:
- Đại nhân, chơi một mình nghĩa là gì? Lại có quan hệ với ăn chuối sao? Khi ta ăn chuối, thích cùng cầm cả hai tay …
Lâm Vãn Vinh mặt lộ vẻ kinh sợ, lui thẳng hai bước:
- Hai tay cùng cầm? Ai nha, quả chuối to tướng như vậy, ta thấy Từ tiểu thư nàng phải ăn mấy miếng đó! Cap Lệ quả nhiên sinh ra nhân tài, Trường Kim muội, sau này có thời gian rảnh tới nhà ta ăn chuối nhé, nhà ta có một quả rất to.
Thần sắc Từ Trường Kim liền trở nên ảm đạm, nổi lên vẻ ưu sầu miên man:
- Trường Kim cũng muốn tới nhà đại nhân xem thử, cùng ngài và phu nhân của ngài giao lưu nhiều hơn. Chỉ là thế cục Cao Ly ta nguy cấp, mối nguy diệt quốc vong chủng chỉ trong sớm chiều, Trường Kim cũng không biết còn có phúc phận này hay không nữa.