Phần II
Mặt Hoàng đế như dính dầu hôi, Lâm Vãn Vinh thiếu chút nữa cười văng ra tiếng, vội vàng nhịn lại, thê thảm lắc đầu:
- Việc này hay là đừng nhắc tới nữa… Tâm tình quá tệ, thật sự khó có thể hoàn thành nhiệm vụ. Tóm lại, lần này cứ coi là Lâm Tam ta không đúng, không phải với sự bồi tài của Hoàng thượng, không phải với sự tín nhiệm của Từ tiên sinh và Lý tướng quân.
Hai người khổ sở khuyên nhủ một phen, Lâm Tam kiên quyết lắc đầu, Hoàng đế dửng dưng xem hắn diễn trò, lúc này mới để ý đến. Tên tiểu tử này quanh quẩn nửa ngày, hóa ra mục tiêu tịnh không phải là Từ Trường Kim, lại là muốn thừa cơ ép ông thu hồi lại lệnh đã ban, giữ mấy lão bà của hắn, thật sự có thể nói là dụng tâm rất thâm sâu!
- Vậy sao, ngươi cũng nói với trẫm xem, là ai ép ngươi vứt bỏ thê tử?
Thấy Lâm Tam đã nắm được quân bài tự bảo vệ, Hoàng đế cũng nhịn không được nữa, lạnh lùng hừ một tiếng.
- Điều này, tiểu dân không dám nói.
Nghe thấy Hoàng đế nói chuyện, Lâm Vãn Vinh thở phào một tiếng: “Không sợ ông nói chuyện, chỉ sợ ông chẳng thốt ra câu nào thôi.”
- Không dám nói? Trên thế giới này còn có lời mà ngươi không dám nói ư?
Hoàng đế vỗ mạnh long ỷ, long nhan đại nộ:
- Trẫm thấy ngươi có chỗ ỷ lại không biết sợ hãi, không muốn vì Đại Hoa ta ra sức, là ngươi muốn kháng chỉ…
Chụp một cái mũ lớn xuống thì hắn còn làm thế nào được nữa? Thấy Hoàng thượng tức giận, Từ Vị và Lý Thái vội vàng quỳ xuống:
- Thánh thượng bớt giận, Lâm Tam chỉ là gặp gia biến mới thất thố như thế, vạn lần mong thánh thượng thứ tội! Chúng thần nhất định khuyên bảo hắn cẩn thận!
Thiên nhan lộ long uy, lão Hoàng đế nổi giận thật là có mấy phần khí thế, Lâm Vãn Vinh lại không sợ gì: “Dù sao cũng chẳng phải lần đầu làm lão nổi giận, sợ hãi cũng thành thói quen rồi.”
Thấy bộ dạng quật cường của Lâm Tam, hạnh phúc của hai nữ nhi mình hoàn toàn buộc trên mình hắn, đánh cũng đánh không được, giết cũng giết không xong, trong lòng Hoàng đế dâng lên cảm giác bất lực: “Làm sao lại gặp phải thứ quái thai như thế này chứ?”
- Đứng lên, đứng lên cả đi.
Hoàng đế yếu ớt khoát tay, ý bảo Từ Vị Lý Thái đứng dậy, lại quét qua Lâm Vãn Vinh, hầm hừ:
- Trẫm đáp ứng ngươi, Đổng tiểu thư, Lạc tiểu thư trong nhà ngươi, ai cũng không thể đuổi bọn họ, điều này ngươi cứ yên tâm đi!
“Ta đợi chính là câu này của ông đây!” Lâm Vãn Vinh vui mừng ra mặt, vội nói:
- Xảo Xảo và Ngưng Nhi chỉ là hai trong số lão bà của tiểu dân, còn có Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư, An tỷ tỷ… vâng vâng và vâng vâng, ai cũng chẳng thể đuổi đi được. Nếu không, tâm tình của tiểu dân rất tệ, sự tình kia e là làm không tốt, nếu làm lỡ quốc sự, vậy thì nguy rồi.
Tên tiểu tử này quả thực là được đằng chân lân đằng đầu, lão Hoàng đế tức giận:
- Chớ có nhiều lời, ngươi coi nơi này của trẫm là chợ rau, có thể cò kè mặc cả với ngươi sao?
Từ Vị và Lý Thái đều im re, nghe thánh thượng và Lâm Tam trò chuyện, tựa hồ muốn chia rẻ phu thê Lâm Tam đúng là bản thân thánh thượng. Trên trán Lý Thái mồ hôi lạnh toát ra ròng ròng.
- Tiểu dân sao dám cò kè mặc cả với Hoàng thượng? Tiểu dân chỉ là kể lại một sự thật, để tránh vì tiểu dân mà lỡ quốc sự, xin Hoàng thượng hay là thay người đi! Mỹ nam kế thôi mà, ra đường lớn tùy tiện kéo một người cũng có thể làm mà.