- Giết… giết… giết nàng rồi ư?
Trong đầu Lâm Vãn Vinh ‘ong’ một tiếng, mặt cắt không còn giọt máu, lắp ba lắp bắp:
- Lão gia tử, ngài nói vậy là ý gì? Nàng ta nữ nhi do Tiêu phu nhân sinh ra, ngài làm sao hạ thủ được?
Giọng Hoàng đế đều đều:
- Là con của Quách tiểu thư quả không sai, nhưng vậy thì sao? Trẫm muốn giết một người, chẳng lẽ còn hỏi nàng ta là nữ nhi của ai? Lâm Tam, ngươi làm sao lại ấu trĩ thế?
Thấy Hoàng đế ngang ngạnh như vậy, lại nhớ tới dung nhan như hoa của Đại tiểu thư, khí huyết Lâm Vãn Vinh trào lên, hai mắt đỏ rực:
- Ấu trĩ thì sao? Cũng không nên loạn sát, hơn nữa lại là kẻ đời sau của cố nhân. Đại tiểu thư nhà ta mỹ lệ hiền thục, đằm thắm thiện lương, nàng phạm vào lỗi gì, ngài phải hạ đồ đao?
Lão Hoàng đế cười ha hả:
- Mỹ lệ hiền thục, đằm thắm thiện lương? Lời này nếu từ miệng người khác ta tự nhiên tin tưởng! Duy chỉ có từ miệng ngươi nói ra, lại là trò cười lớn nhất thiên hạ! Ngươi cùng Tiêu đại tiểu thư luôn gây sự nháo nhào, giống như oan gia, có ai không biết?
Thần sắc ông trở nên lạnh lùng:
- Hơn nữa, ngươi sao biết nàng ta không phạm lỗi? Ta nói, lỗi lầm lớn nhất của nàng chính là lôi kéo nhà người! Lâm Tam, ngươi thành thật trả lời ta, nữ tử quan hệ thân mật với ngươi, trừ hai nữ tử trong nhà ngươi ra, hai người trong nhà Tiêu gia, còn có những ai? Trẫm từng người từng người giết hết.
Lưng Lâm Vãn Vinh đổ mồ hôi lạnh ròng ròng: “Lão khốn này có ý gì đây? Muốn đem người yêu thương của ta giết hết à?” Nhớ tới Đại tiểu thư, hai mắt hắn đỏ lên, giọng lạnh tanh:
- Ngài muốn giết, vậy giết đi, nữ tử trong thiên hạ đều là người yêu của ta.
Lão Hoàng đế cười âm hiểm:
- Đừng cho rằng trẫm không biết, những nữ tử thân mật với ngươi, trẫm nắm rõ ràng. Lâm Tam, không phải là trẫm độc ác ra tay tàn nhẫn, thật sự là ngươi có lòng tham không đáy, đầu sỏ tội lỗi chính là ở trên người ngươi.
- Ta?
Lâm Vãn Vinh chỉ vào mũi mình:
- Ngài có lầm không, rõ ràng là ngài muốn giết người, làm sao lại là lỗi của ta?
Hoàng đế vỗ bàn, nổi giận đùng đùng, quát:
- Ở trước mặt trẫm, ngươi còn dám cãi lại như thế? Thiên hạ vô sỉ, chỉ có ngươi quá nhất. Trẫm lại hỏi ngươi, ngươi có biết Tần Tiên Nhi là người thế nào của trẫm không?
“Lão khốn nhà ngươi biết rõ còn cố hỏi!” Lâm Vãn Vinh sẵng giọng đáp:
- Là Nghê Thường công chúa của ngài, vậy thì sao. Nàng còn là lão bà của ta đó!
- Ngươi còn biết nàng là công chúa!
Hoàng đế cười lạnh nói:
- Trẫm lại hỏi ngươi, Thanh Tuyền là người thế nào của trẫm?
“Đại tiểu thư cũng không còn, lão tử còn sợ ngươi cái rắm!” Lâm Vãn Vinh cũng dứt khoát, vỗ mạnh lên chiếc bàn đầy tấu chương kia, tức giận đáp:
- Nàng là Xuất Vân công chúa, là bà cả của ta! Hai nàng đều là lão bà của ta, vậy thì sao nào? Ta chính là kẻ chuyên lấy công chúa làm vợ đấy!
Lão Hoàng đế sửng sốt. Dám vỗ bàn ở trước mặt lão, một vạn năm cũng chẳng gặp được một người, đúng là trời sinh ở đâu ra loại ngoan cố khó bảo Lâm Tam, trời không sợ, đất không sợ!
- Ngươi thật to gan, dám dương oai trong thượng thư phòng của trẫm, chẳng lẽ không sợ trẫm tru di cửu tộc của ngươi sao?
Lông mày Hoàng đế dựng ngang, cười lạnh.
“Dọa ta? Chỉ cần ông có thể tìm được cửu tộc của ta, thoải mái mà tru đi!” Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Lão gia tử, ngài nhìn cho rõ, đứng ở trước mặt ngài là Lâm Tam, chẳng phải là kẻ nào đó sợ rắc rối. Ta kính ngài, không phải bởi vì ngài là Hoàng đế, chỉ bởi vì ngài là cha của Tiên Nhi và Thanh Tuyền, cha vợ của ta. Cái khác, cho dù ngài là Ngọc Hoàng đại đế, cũng chẳng quan hệ với ta.
- May là ngươi còn nhớ rõ thân phận của Thanh Tuyền và Tiên Nhi. Nghê Thường và Xuất Vân, chính là nữ nhi trẫm yêu thương nhất, là công chúa độc nhất vô nhị của Đại Hoa, tướng mạo tuyệt lệ, thận phận cao quý biết nhường nào, nam nhi thiên hạ lấy được một người, đã là rồng trong loài người. Một mình ngươi chiếm hai nữ nhi của ta, nhưng còn không biết đủ, lấy ba kết bảy, hết Tần lại Sở, quyến rũ nữ tử khác. Ngươi coi Nghê Thường và Xuất Vân của trẫm là cái gì? Là thức ăn trong nồi, mặc cho ngươi đun, mặc cho ngươi nấu?! Nếu để người đời biết ngươi có được hai vị công chúa của trẫm, lại còn trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, thể diện hoàng gia ta ở đâu? Nghê Thường và Xuất Vân sao đối diện với lời bàn tán của thiên hạ?
Hoàng đế chớp chớp mắt, chỉ vào mũi hắn tức giận nói tiếp:
- Trẫm nói cho ngươi, vì hài nhi của trẫm, trẫm có thể nhẫn nhịn nhiều năm, tuyệt không cho phép có người khi phụ bọn chúng. Nghê Thường và Xuất Vân nếu đã chung tình với ngươi, đó là tạo hóa của ngươi, chỉ cho phép bọn chúng khi phụ ngươi, không cho phép ngươi khi phụ bọn chúng, Những nữ tử dân gian mà ngươi quyến rũ, muốn ngồi ngang với công chúa của trẫm là si tâm vọng tưởng. Nếu ngươi cưới thê, chỉ có thể lấy hai vị công chúa! Nhi nữ của Quách tiểu thư thì sao, nếu ai uy hiếp tới công chúa của trẫm, trẫm thấy một kẻ giết một kẻ, tuyệt không dung tha! Ngươi nghĩ rõ ràng đi!
Lời nói Hoàng đế nghiêm khắc, oai nghiêm không thể kháng cự, khí thế đó ngay cả thượng đế cũng phải run lên.
“Ta lấy bao nhiêu lão bà, liên quan đến ngươi cái rắm! Lão đầu tử ngươi tự nhận huyết thống cao quý, bài xích nữ tử dân gian, có bản lĩnh kêu nữ nhi của công không cần gả cho ta? Xem là ông chết hay là ta chết!” Lâm Vãn Vinh vả mồ hôi lạnh khắp trán, nghiến răng:
- Nghĩ cái gì mà nghĩ, Đại tiểu thư cũng bị ông hại, ta nghĩ rõ ràng thì sao nào? Có bản lĩnh thì giết cả ta đi, làm đứa bé trong bụng Thanh Tuyền không có cha, con của chúng không có ông! Để chúng cũng biết, không phải cha của chúng có lỗi với ngoại công của chúng, mà chính là ngoại công của chúng giết cha chúng!