Lo lắng của lão Từ không phải không có lý, giờ đây Đại Hoa như một còn thuyền nhỏ trên trên biển khơi, một trận sóng to gió lớn đều sẽ làm cho nó chòng chành rất lâu. Vừa làm ra chuyện bắn pháo tác phường, cả thiên hạ lập tức náo động, lão hoàng đế tự nhiên phải hành sự cẩn thận.
Xe ngựa đi nhanh về phía hoàng cung, Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười khan, chợt hỏi:
- Từ lão ca, Từ tiểu thư đâu, hôm nay ta đi ở trước cửa nhà lão ca hai vòng, hình như không có thấy qua cái bóng của nàng.
Nghe hắn nói đến Từ Chỉ Tình, Từ Vị cười nói:
- Tiểu ca muốn tìm nha đầu Chỉ Nhi phải vào phủ mới được, nó lại chẳng phải là thủ vệ tuần tra, loanh quanh ở cửa làm cái gì? Ấy, tiểu ca tìm nó làm gì?”
- À, chỉ là có chút vấn sâu xa muốn cùng nàng nghiên cứu một chút. Con người của ta rất luôn hiếu học, lão ca cũng biết đấy.
Thấy bộ dạng hắn thần bí, Từ Vị cười đầy ý vị:
- Hôm qua tiểu ca lên núi tìm Tiêu tiểu thư, Chỉ Nhi cũng đi cùng phải không? Ài, nha đầu này, tính tình có chút ngang ngạnh, làm cho tiểu huynh đệ thêm phiền toái rồi.
Từ nhà đầu đúng là đã gây ra phiền toái, làm ta ở trong nhà phải chịu cảnh trông coi nghiêm mật, Lâm đại nhân trong lòng có khổ nói không ra, chỉ đành cười ha hả xem như trả lời. Từ Vị bùi ngùi than:
- Chuyện của người trẻ tuổi các ngươi, ta muốn quản cũng quản không nổi. Hôm qua sau khi nó về nhà, liền ở lỳ trong tú lâu, cũng không biết đang làm những gì, nếu tiểu ca muốn cùng Chỉ Nhi nghiên cứu gì, cứ trực tiếp tìm đến đó đi.
Khi cùng Từ Vị tới điện Văn Hoa, buổi tảo triều còn chưa tan, tiểu thái giám chấp sự vừa dẫn hai người tới cửa đại điện, đã nghe bên trong truyền ra tiếng tranh biện. Một người mở miệng lớn tiếng nói:
- Hoàng thượng, Lâm Tam coi rẻ pháp kỷ, pháo bắn Ngọc Đức Tiên Phường, vũ nhục người đọc sách trong thiên hạ, giờ đây có hơn trăm hồng học đại nho thiên hạ trình lên tố trạng, dựng lại thánh phường, trả lại công đạo cho người đọc sách trong thiên hạ. Việc này dấy lên sự phẫn nộ của dân chúng, hơn nữa liên quan đến cơ nghiệp trăm năm của Đại Hoa ta, trong lúc Đại Hoa ta cùng dốc hết sức cả nước cùng người Hồ quyết một trận tử chiến, việc này vạn vạn lần không thể trễ nãi, thần đệ kiến nghị xử trí Lâm Tam thật nhanh thật nặng, phủ yên lòng dân.
Người nói chuyện này, giọng nghe quen tai, đúng là Thành Vương hôm qua ngăn mình hỏi tội. Chúng nhân thấy Thành Vương lên tiếng, tức thì nghiêng đầu ghé tai thì thầm bàn luận, còn đám người hôm qua theo Thành Vương ngăn cản Lâm Tam, lần lượt hùa vào đồng ý.
Trong đại điện có một âm thanh chắc nịch vang lên:
- Lời của Thành Vương lão thần không dám tán đồng. Theo lão thần được biết, việc Lâm Tam pháo bắn Ngọc Đức Tiên Phường là có nguyên nhân. Về tư, thê tử kết tóc của Lâm Tam bị thánh phường giam giữ, hắn tức giận cứu vợ, chính là hành động tình nghĩa, thiên hạ tán thưởng. Về công, Ngọc Đức Tiên Phường có đại tội khi quân, đem thánh tổ đề tự “ dữ phu tề” bẻ cong chiếu mệnh thành “ dữ thiên tề’, tuyên dương trăm năm, áp bức dân chúng, còn tự lập pháp quy, coi rẻ quốc pháp. Về công về tư, đều là việc xảy ra có nguyên nhân, xuất sư có danh, Lâm Tam trừng phạt, cũng không có chỗ nào không thỏa đáng, ngược lại, còn nên khen thưởng hắn kịp thời hành động, vì nước trừ nghiệt, mong hoàng thượng xem xét.
Người nói chuyện chính là thượng tướng quân Lý Thái, uy vọng của ông trong quân đội Đại Hoa cao vời, nghe ông lên tiếng biện hộ cho Lâm Tam, chúng thần phái ủng hộ Từ Vị và Lý Thái tức thì bước ra khỏi hàng tán đồng. Ngọc Đức Tiên Phường trong giới sĩ tử công danh sáng rọi, nhưng về phía dân nghèo lại không có bao nhiêu quan hệ, sĩ tử phái này phần lớn xuất thân nghèo khổ, nhiều năm khổ công học tập mới lấy được công danh, cùng với đám sĩ tử từ đường tắt thánh phường hoàn toàn bất đồng, nghe được Lâm Tam pháo bắn Ngọc Đức Tiên Phường cao cao tại thượng, trong lòng tức thì sảng khoái. Thêm nữa Lý Thái nắm binh quyền lại ra sức đề cao Lâm Tam, bước ra ủng hộ là đương nhiên.
Hai phái tranh luận không ngớt, nhưng sắc mặt hoàng đế bình tĩnh, đã không lên tiếng ủng hộ, lại chẳng nói lời phản đối. Một chấp sự nói vài câu bên tai hoàng thượng, lão hoàng đế lên tiếng:
- Thành Vương huynh và lão tướng quân không cần tranh cãi nữa, lúc này Lâm Tam ở ngoài điện, chúng ta liền nghe hắn nói như thế nào, rồi quyết định cũng không muộn.
Nghe nói Lâm Tam tới, Thành Vương tức thì thoáng qua vẻ âm hiểm, Lý Thái lại lớn tiếng kêu hay:
- Thánh thượng anh minh, chính nên như thế.
Lão hoàng đế phất tay, tiểu thái giám xướng lên:
- Lại bộ phó thị lang, Trung Dũng quân đại nguyên soái lên điện!
Từ Vị đi ở đằng trước, hành lễ với hoàng đế:
- Khải bẩm hoàng thượng, lão thần đưa Lâm tướng quân tới rồi.
- Vất vả cho Từ ái khanh rồi.
Hoàng đế gật đầu, nhìn Lâm Vãn Vinh bên cạnh ông ta, mỉm cười nói:
- Lâm khanh, đêm qua ngủ ngon không?
Cha vợ ông đã biết rồi còn hỏi, ta đêm qua làm con rể của ông, cùng Thanh Tuyền ân ân ái ái, có thể không ngủ ngon sao? Hắn cười ôm quyền:
- Bẩm hoàng thượng, tiểu dân ngủ rất ngon.
Hoàng đế sắc mặt biến đổi, hừ giận dữ nói:
- Ngươi dùng pháo bắn Ngọc Đức Tiên Phường được xưng tụng trăm năm nay, dẫn tới sĩ tử thiên hạ đòi giết đòi đánh, ngay cả Thành Vương huynh cũng chủ trương trừng trị nghiêm khắc ngươi, không ngờ ngươi còn ngủ ngon được? Ta thấy gan của ngươi, đã lớn tới trời rồi.