"Xuất Vân công chúa”! Cái tên này nghe thật quen tai, cẩn thật nghĩ lại, mới giật mình nhớ ra khi Từ Vị giới thiệu về hoàng thất Đại Hoa đã từng nhắc qua, đương kim hoàng đế có ba vị công chúa, đại công chúa tuổi đã lớn, xuất giá tận Vân Nam, nhiều năm chưa từng về nhà. Nhị công chúa được phong là“ Xuất Vân”, từ nhỏ không biết đi đâu, tiểu công chúa là Nghê Thường, sau này mới biết chính là Tần Tiên Nhi. Chẳng lẽ Thanh Tuyền đúng là Xuất Vân công chúa trong truyền thuyết? Vậy nàng và Tiên Nhi chẳng phải là chị em ruột hay sao?
Tiêu Thanh Tuyền khẽ phất tay áo, thản nhiên nói:
- Ngươi là một công công chấp sự, làm sao nhận ra được ta?
Một câu này của Tiêu Thanh Tuyền, không khác gì thừa nhận thân phận của mình. Cao Bình kích động vội vàng dập đầu:
- Người quả thực là Xuất Vân công chúa, công chúa, lão nô là Cao Bình đây, công chúa không nhớ lão nô sao?
- Cao Bình?
Tiêu Thanh Tuyền lẩm nhẩm, nhíu mày lại, tựa hồ đang hồi tưởng nghe qua cái tên này khi nào.
Cao Bình dập đầu trên mặt đất như giã tỏi, giọng kích động run lên:
- Lão nô Cao Bình, khi hoàng thượng ở tiềm để (1) đã theo hầu hạ chủ tử và hoàng hậu nương nương. Năm đó khi công chúa đầy tháng, lão nô theo Ngụy tổng quản, còn từng bế tiểu công chúa.
Lâm Vãn Vinh nghe mà choáng váng, lão thái giám này, lão bà của ta gặp ngươi khi còn đang ẵm ngửa, hôm nay lớn lên xinh đẹp như tiên tử, nào còn nhận ra ngươi chứ?
Nghe nói thái giám này là lão nhân trong cung, Tiêu Thanh Tuyền ánh mắt ngấn lệ, gật đầu nói:
- Hóa ra là cố nhân bên người phụ hoàng và mẫu hậu, ngươi đứng lên nói chuyện đi.
Cao Bình dập đầu, cung kính đứng lên, nhìn kỹ Tiêu Thanh Tuyền một cái, kích động nói:
- Hoàng hâu nương nương nhân từ hiền thục, người đời kính ngưỡng, đối với lão nô càng là ơn nặng như núi. Công chúa và nương nương, nhìn giống nhau như đúc, lão nô nhìn người một cái, liền biết người chính là Xuất Vân công chúa của hoàng thượng.
- Mẫu hậu đã qua đời nhiều năm, hiếm có người còn nhớ kỹ lão nhân gia người.
Hai hàng nước mắt trong suốt lăn xuống má, Tiêu Thanh Tuyền lòng đầy thương cảm, khẽ thở dài một tiếng, Cao Bình cũng cảm khái, gạt lệ trên khóe mắt.
Té ra Thanh Tuyền là công chúa của hoàng hậu, chẳng trách có yêu bài của hoàng hâu, lại nhớ tới cử chỉ dáng điệu của Thanh Tuyền khi hai người mới quen nhau ở Kim Lăng, lúc này Lâm Vãn Vinh mới hiểu rõ vì sao nói tới người Hồ, nói tới quốc sự, nàng lại quan tâm như thế, căn bản đây là việc nhà của nàng. Lâm Vãn Vinh bừng tỉnh, lại vui mừng không kìm hãm được, có được Thanh Tuyền, lại có Tiên Nhi, nói như vậy, ba vị công chúa của lão hoàng đế, ta đã chiếm được tiện nghi của hai nàng? Thế này nghĩ không muốn phát đạt cũng khó rồi!
- Tỷ tỷ, tỷ thật sự là công chúa ư?
Xảo Xảo vui mừng nắm lấy Tiêu Thanh Tuyền, kích động hỏi:
Lạc Ngưng xuất thân nhà quan, biết được lễ nghĩa, vội vàng nhún người bái lạy (2):
- Dân nữ Lạc Ngưng, tham kiến công chúa!
Tiêu Thanh Tuyền nắm lấy tay hai nàng, mỉm cười nói:
- Đều là tỷ muội trong nhà cả, cần gì phải khách khí. Ngưng Nhi đừng nhiều lễ tiết như thế. Ta không vào hoàng gia nhiều năm, hiện tại cũng chỉ là một nữ tử bình thường, các muội chớ câu nệ nữa.
- Phải đấy, phải đấy, không cần câu nệ.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Mọi người là người một nhà, không cần nói những lời khách khí.
Cao Bình len lén kéo hắn sang một bên, nhỏ giọng nói:
- Lâm đại nhân, sáng nay hoàng thượng phái lão nô tới thưởng cho ngài, nô tài còn cảm thấy có chút kỳ quái, thấy được Xuất Vân công chúa, nô tài mới hiểu ra, nghĩ rằng ngài cũng biết dụng ý của hoàng thượng rồi.
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu. Ta còn cho rằng lão hoàng đế yêu thương cô gia, đoán tới nửa ngày, thì là yêu thương khuê nữ của ông ta, vừa tặng kim ngân, lại phái bà vú hầu hạ, xem ra cũng chu đáo nhất rồi.
- Đại nhân, ngài nhất định phải chiếu cố chu đáo Xuất Vân công chúa. Lão nô nói một câu không nên nói, Đại Hoa chúng ta có ba vị công chúa, hoàng thượng yêu thương nhất, chính là công chúa này, ngài ngàn ngàn vạn vạn lần đừng để xảy ra điều gì không hay.
Công chúa chính là lá ngọc cành vàng, dựa theo quy củ của Đại Hoa, cho dù là gả cho người, phò mã cũng phải hành lễ quân thần, sớm tối đều phải quỳ bái thỉnh an công chúa. Lâm Vãn Vinh đối với điều này chỉ xì mũi cười nhạt, mỗi ngày quỳ lạy lão bà, thế còn là nam nhân sao? May là Thanh Tuyền của ta trời sinh tính tình bình hòa giản dị, không phải là những công chúa nông cạn gì đó.
Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:
- Cao công công, ngài yên tâm đi, lão bà của chính ta, ta có thể không yêu thương sao? Ngài trở lại chuyển cáo với hoàng thượng, nói Lâm Tam ta, tạ ơn ân điển của hoàng thượng. Sau này Thanh Tuyền ở nhà của ta, ăn ngon uống tốt chơi vui, mọi việc vui vẻ, đảm bảo không làm cho nàng chịu thiệt thòi gì cả.
Cao Bình cũng biết tính tình của vị Lâm đại nhân này, có mấy câu nói này đủ rồi, đem đồ vàng bạc chuyển giao qua, lại dặn dò cẩn thận nha hòan, bà mụ, bà vú một phen, không dám có chút cẩu thả, thấy mọi việc giảng giải hoàn tất, mới vội vàng về cung phục mệnh.
Xảo Xảo và Lạc Ngưng nằm mơ cũng không nhĩ tới, nữ nhân trong mơ của đại ca, lại chính là công chúa tôn quý nhất của Đại Hoa, bây giờ mình làm tỷ muội với công chúa, trong lòng vui sướng không cần phải nói, hai người giữ lấy Thanh Tuyền hỏi han đủ thứ, tiếng cười của ba nữ tử, vang vọng cả tòa nhà.
Nói chuyện chán chê, Tiêu Thanh Tuyền liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, thấy vẻ mặt hắn cười như không cười, cũng không biết đang nghĩ gì, liền nắm lấy tay hắn, dịu dàng hỏi: