Tiêu Thanh Tuyền vùi mặt vào lòng hắn, mặc cho hắn bế mình, gò má nóng ran, toàn thân bủn rủn. Hai người tuy đã kết làm phu thê, Tiêu tiểu thư cũng đã có thai, nhưng vì ý trời trêu người, cả hai cũng chỉ có một lần thân thiết trên núi, ngoài ra không hề tiếp xúc nào nữa.
Tiêu tiểu thư thẹn đỏ ửng mặt, ôn nhu nói:
- Con người chàng, vẫn cứ vô lại như thế.
Nàng giãy mình thoát khỏi vòng tay Lâm Vãn Vinh, thận trọng đắp chăn lên cho Lý Hương Quân, lúc này mới chuyển người nắm lấy tay Lâm Vãn Vinh, cười duyên dáng.
Vì nghĩ tới sự ỷ lại của Lý Hương Quân với Tiêu Thanh Tuyền, nên tú phòng của tiểu cô nương này đặt cách khuê phòng của Tiêu tiểu thư không xa, khi hai người tiến vào phòng, thấy bên trong giản dị ấm áp. Đối diện với cửa sổ đặt một chiếc bàn trang điểm, trên bàn đặt một chiếc gương pha lê hiếm có, trong phòng treo đầy chuông gió rèm phấn, gió nhẹ thổi qua phát ra tiếng kêu leng keng.
Tiêu Thanh Tuyền nhìn khắp bốn phía một lượt, mỉm cười nói:
- Đây là chủ ý của Lạc tiểu thư sao? Muội ấy suy nghĩ thật là chu đáo, tiểu sư muội nhất định sẽ thích nơi này.
Có phải là chủ ý của Ngưng Nhi hay không, vừa thấy cái gương kia là biết rồi, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Chắc là của Ngưng Nhi rồi, nha đầu này lắm trò quỷ, rất biết làm người ta vui.
Tiêu Thanh Tuyền khẽ than:
- Xảo Xảo và Ngưng Nhi, ôn nhu quyến rũ, thiếp gặp còn yêu, chẳng trách chàng lại thích bọn họ. Cùng nhờ có bọn họ ở bên cạnh chàng, nếu không, cũng không biết chàng sẽ biến mình thành bộ dạng nào rồi.
- Nào có nghiêm trọng như nàng nói.
Lâm Vãn Vinh cười:
- Khi ta một mình ở Kim Lăng, cũng không phải sống rất tốt đấy sao!
- Sống rất tốt sao?
Tiêu tiểu thư phì cười, ôn nhu nhìn hắn:
- Khi ở Kim Lăng mới gặp gỡ chàng, chàng không có phong quang giống như bây giờ.
Lâm Vãn Vinh đỏ mặt lên, ha ha cười khan mấy tiếng, lúc đó còn chưa phát tướng, thê thảm một chút cũng có thể bỏ qua. Nhưng từ khi gặp được Thanh Tuyền, mọi thứ đều thay đổi, chẳng lẽ bà cả chính là quý nhân trong số mạng của ta sao?
Tiêu tiểu thư nhẹ nhàng giơ bàn tay trắng khẽ chạm vào đầu chuông gió, âm thanh trong trẻo vui tai vang lên rất dễ nghe. Mặt nàng đỏ lựng, uyển chuyển ngồi xuống trước bàn trang điểm, nhìn chính mình trong gương, mi như vầng trăng cong, môi như bôi son, mặt như đắp phấn, dáng vẻ xinh đẹp.
- Tướng công.
Tiêu Thanh Tuyền hé môi anh đào, trong mắt nổi lên nhu tình như nước:
- Xin chàng vấn tóc cho thiếp.
Nữ tử ở thời đại này, sau khi gả cho người rồi thì phải đem tóc quấn lên, ý là đã làm vợ người. Đạo lý này Lâm Vãn Vinh cũng biết, hắn vội vã đi tới. Tiêu tiêu thư rút trâm cài ra, mái tóc bồng bềnh xõa xuống như tiên tử bay múa trong mây.
Tiêu Thanh Tuyền xinh đẹp tự nhiên, mái tóc dài mượt mà óng ả, nhưng vấn tóc thế này là một kỹ thuật chẳng đơn giản, Lâm Vãn Vinh một khiếu cũng chẳng thông. Làm tới nửa ngày trời, mới miễn cưỡng cuốn được mái tóc dài của nàng lên, nhưng thế nào cũng không thể hiện ra khí chất như tiên của Thanh Tuyền. Tiêu tiểu thư khẽ cười, dịu dàng nói:
- Chàng và Xảo Xảo, Ngưng Nhi chưa từng cuốn tóc sao? Làm sao giống như gặp phải lần đầu vậy?
Chẳng phải là lần đầu gặp phải sao? Nói ra thật có chút không phải với Xảo Xảo và Ngưng Nhi, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc. Tiêu Thanh Tuyền cười nói:
- Sao chàng lại không quan tâm hai vị muội muội như vậy, bọn họ không trách chàng sao?
- Trách cũng chẳng biết làm sao được? Ai bảo lão bà thân ái nhất của ta còn chưa trở về.
Lâm Vãn Vinh đùa bỡn:
Tiêu Thanh Tuyền mặt đỏ lựng, trong mắt hiện lên sự vui sướng, khẽ hờn:
- Ba hoa, chỉ biết chọn những lời dễ nghe để nói, thiếp chẳng thèm tin chàng.
Nhìn ngọn nến cháy lách tách bắn ra những tia lửa, Lâm Vãn Vinh nói:
- Nương tử, trời không còn sớm nữa, hay là chúng ta sớm nghỉ ngơi thôi.
Tiêu Thanh Tuyền tim như nhảy vọt lên, khẽ vâng một tiếng, mặt như đổ lửa:
- Chàng... chàng đi đóng cửa phòng lại.
Giọng nàng bé tới mức như cả chính nàng cũng không nghe thấy.
Lâm Vãn Vinh xoay người đóng cửa lại. Tiêu Thanh Tuyện ngượng ngùng vô cùng, lấy che gò má, từ kẽ tay len lén nhìn hắn. Hai người khổ tận cam lai, trải qua bao thử thách mới được đoàn tụ, vừa vui mừng mà lại kích động, người có da mặt dày như Lâm Vãn Vinh, cũng không khỏi cõi lòng xao xuyến.
Lâm Vãn Vinh ôm lấy chiếc eo thon mềm của Tiêu Thanh Tuyền, dịu dàng nói:
- Thanh Tuyền, ngủ là phải cởi y phục, nàng không biết sao?
Tiêu tiểu thư ráng hồng đầy mặt, phì cười, nhéo lên tay hắn, gắt: