Khiến ta ngủ không yên? Khoa trương như vậy ư? Thậm chí là nàng có cởi sạch đứng trước mặt ta thì ta vẫn ngủ như thường. Lâm Vãn Vinh cười ha hả, mở phong thư kia ra, mùi hương thoang thoảng ập đến, mấy lá thư trắng như tuyết rọi vào mắt. Mở thư ra chẳng ngờ lại là mấy bức tranh nhỏ.
Trên bức thứ nhất là ở một cái miếu đổ nát, một vị tiểu thư mặt đỏ bừng, trốn sau tường đổ vừa bối rối lại vừa khẩn trương lộ đầu ra, một bóng nam tử trốn sau xà cửa, mặt mày lấm lét nhìn vào bên trong. Bức thứ hai là trong một gian khuê phòng tinh mỹ, bình phong lưu ly, ánh đèn mông lung ấm nồng. Một vị tiểu thư lộ nửa bầu ngực, áo lót thấp thoáng, ánh mắt vô cùng kinh hoàng, một nam tử khác, hai tay phủ lên trước ngực vị tiểu thư chậm rãi khẽ xoa nắn, giống như rất hưởng thụ. Bức tranh thứ ba lại là một mặt hồ sóng nước mênh mông, một nam nhân hân hoan nhảy nhót như chim sẻ, hôn lên mặt vị tiểu thư bên cạnh. Bức tranh thứ ba này, khuôn mặt nữ tử vẽ không rõ lắm, nếu không phải là người có lòng, tuyệt không nhìn ra là ai. Ngược lại nam tử kia đại khái lộ ra dáng vẻ, mặt mày lấm lét, đầy dâm đãng, vẽ rất chân thật, ngay cả khẻ mù cũng nhìn ra đó là ai.
Lạc Ngưng đứng ở bên cạnh hắn xem trộm, Lâm Vãn Vinh vội vàng che đi, cười nói:
- Bức tranh liên hoàn này là ai vẽ? Có lẽ trẻ con không nên xem.
Lạc Ngưng lườm hắn, che miệng cười:
- Đại ca, nhân vật trên bức tranh này là ai, sao lại vô sỉ như thế? Chiếm hết tiện nghi nữ tử nhà người ta!
- Có chiếm tiện nghi sao?
Lâm Vãn Vinh nghiêm nghị nói:
- Vị công tử trên tranh trông anh tuấn giống ta, ta thấy như là vị tiểu thư kia muốn chiếm tiện nghi của công tử ấy đó thì có. Ngưng Nhi, nàng nói đúng hay không?
Lạc tiểu thư nhịn cười nói:
- Ngưng Nhi là người bên ngoài, rốt cuộc là ai muốn chiếm tiện nghi của ai, muội cũng không biết. Tuy nhiên có một câu tục ngữ, một tay gõ không kêu, không chừng là hai người này đều chiếm tiện nghi của nhau, đại ca, huynh nói có phải hay không?
- Đúng là nhìn thấu suốt!
Lâm Vãn Vinh tỏ vẻ bội phục giơ ngón tay cái lên, lại nhìn lướt qua bốn phía. Thấy Thanh Tuyền và Xảo Xảo đã đi vào góc khuất, liền cười hì hì:
- Bất quá, chỉ bằng vào mấy bức tranh liên hoàn mang chút khiêu dâm này mà muốn làm ta đêm nay ngủ không ngon sao? Ngưng Nhi, Từ tỷ tỷ của nàng cũng quá coi thường ta đó.
Ngưng Nhi khẽ gật đầu:
- Từ tỷ tỷ nói như thế, muội cũng không biết vì sao. Nhưng hôm nay khi từ tỷ tỷ đến, đưa cho muội và Xảo Xảo mỗi người một phong thư, phong thư của muội thì chuyển cho huynh, phong thư kia của Xảo Xảo, muội cũng không rõ, hình như là muốn chuyển cho Thanh Tuyền tỷ tỷ. Hai phong thư này dày mỏng giống nhau, không biết thứ bên trong có giống nhau hay không?
- Cái gì?
Đầu Lâm đại nhân nổ bùng, mông xịt khói cuống cuồng lao tới phía trước, vừa qua góc rẽ, liền thấy trong tay Tiêu tiểu thư cầm mấy cuốn giấy, đang cẩn thận xem xét, nàng càng xem sắc mặt càng đỏ, nước mắt long lanh, như muốn trào ra.
Mồ hôi lạnh trên trán Lâm Vãn Vinh tức thì chảy xuống ròng ròng: "Con bà nó chứ! Chiêu này của Từ Chỉ Tình thật quá ác độc, thế này hoàn toàn là muốn lấy mạng ta rồi, lần này thôi xong, lão tử cho dù nhảy xuống Hoàng Hà cũng tẩy không sạch nữa."
- Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy? Từ tỷ tỷ viết những gì trên thư?
Xảo Xảo không biết nội dung, vội vàng hỏi khẽ :
Tiêu tiểu thư thu hồi cuộn thư kia, khẽ thở dài, lắc đầu:
- Không có gì, chỉ là viết chút việc vặt. Xảo Xảo, chúng ta vừa xong nói tới đâu rồi?
- À, nói tới dẫn tỷ tỷ đi xem khuê phòng mà muội và Ngưng tỷ tỷ chuẩn bị cho tỷ.
Xảo Xảo kéo tay Tiêu Thanh Tuyền, vui vẻ nói:
- Tỷ tỷ, chúng ta đi mau.
- Ta cũng đi, ta cũng đi!
Lâm Vãn Vinh vội vàng tiến tới gần, cười nịnh:
- Thanh Tuyền, nàng chớ tin lời Từ tiểu thư, nàng ta gần đây có người thân tới thăm, cho nên có chút không bình thường, nàng đừng để trong lòng. Ta cùng nàng lên lầu nhé, trên lầu ta rất quen thuộc.
Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu thở dài:
- Thiếp ngược lại thấy điều Từ tiểu thư nói chưa chắc đều là lời nói dối, việc liên quan đến danh tiết của nữ tử, Từ tiểu thư lại là kỳ nữ tử nổi danh ở đời, làm sao có thể lấy danh dự của mình ra đùa được.
Lại là danh tiết với lại danh dự, phong thư mà Thanh Tuyền thấy, hẳn là giống như của mình, Lâm Vãn Vinh căm tức, nếu không phải Thanh Tuyền còn ở trước mặt, nhất định phải tới Từ gia ở cách vách để hỏi tới cùng.
Lý Hương Quân cười hì hì nhìn Lâm Vãn Vinh:
- Lâm đại ca, huynh với Từ tiểu thư qua lại bao nhiêu lần rồi, còn muốn lừa dối sư tỷ của muội sao? Nam nhân thiên hạ này, quả thực không có một ai tốt.
Nàng nói tới câu sau thì giợng cũng phẫn nộ, bất bình vì sư tỷ của mình.
"Thấy ngươi còn chưa phát dục hoàn toàn, ta nhịn đấy!" Lâm Vãn Vinh cười khan giả vờ như không nghe thấy lời của cô bé, bây giờ cũng không thể đi tìm Từ Chỉ Tình để hỏi, nếu không càng trúng suy tính của nàng ta. Tiêu tiểu thư dẫn Lý Hương Quân cùng Xảo Xảo lên lầu, ba nữ tử ở trên lầu cười đùa, Lâm Vãn Vinh ở dưới lầu ngẩn ra hồi lâu, không biết phải làm sao cho phải.
- Đại ca, đại ca...
Lạc Ngưng cười khẽ cắt đứt sự trầm tư của hắn:
- Tỷ tỷ và Xảo Xảo lên lầu rồi, chúng ta cũng lên xem đi.
Lâm Vãn Vinh nắm lấy tay nàng, nhăn nhó nói: