Đúng vậy, Lâm Vãn Vinh bừng tỉnh, Thanh Tuyền mới không đến hai mươi tuổi, hơn nữa từ nhỏ lại lớn nên trên núi, làm sao lại là hoàng hậu được cơ chứ? Lão tử đúng là gấp tới hồ đồ rồi. Ngộ ra như vậy, trong lòng tức thì sáng sủa rộng mở, cười nói:
- Ta mặc kệ nàng là hoàng hậu hay không, dù sao nàng cũng là nương tử của ta, vì Lâm gia ta sinh nam dưỡng nữ, trọng trách đơm hoa kết trái này giao lên trên người nàng.
Tiêu tiểu thư khẽ hứ một tiếng, mặt đỏ tới tai, nhưng lại không tự chủ được soa lên bụng, mặt hiện lên vẻ ôn nhu hạnh phúc. Lâm đại nhân đem thẻ bài kia trả lại cho Tiêu tiểu thư, chỉ thấy Tiêu Thành Tuyền chậm rãi vuốt ve tấm thẻ bài ánh vàng rực rỡ, nước mắt long lanh, dịu dàng nói:
- Lâm lang, thân phận của Thanh Tuyền ngày sau sẽ nói tỉ mỉ cho chàng. Chỉ xin lang quân yên tâm, Thanh Tuyền gia thế thanh bạch, sẽ không làm nhục gia môn của Lâm gia.
- Nhà ta làm gì có gia môn gì.
Lâm Vãn Vinh cười nắm lấy tay nàng:
- Trên thế giới này, ta không cha không mẹ, một người ăn no cả nhà không sợ đói, là con khỉ từ trong khe đá xinh ra, nhục, cũng không ai nhục được ta.
- Ba hoa, chàng là khỉ, vậy hài nhi của chúng ta chẳng phải là khỉ con hay sao?
Tiêu tiểu thư che miệng cười, mặt đỏ bừng, nhớ tới một việc, vội áp chế tâm tư, sắc mặt bình tĩnh nắm lấy Lý Hương Quân lên kiệu:
- Thiếp có chút mệt rồi, mau chóng về nhà đi thôi. Nghe nói nhà cùng là liền kề Từ phủ, có phải thế không?
Lâm Vãn Vinh đang nói tới cao hứng, thấy thần tình Tiêu tiểu thư biến thành lạnh nhạt, lại nghe lời nàng nói, trong lòng tức thì nghẹn lại. Ái chà, Thành Tuyền còn chưa hết giận, đều là chuyện tốt nha đầu chết tiệt kia làm, hiện giờ làm hàng xóm cũng thành tội trạng rồi, ta thật là oan con mẹ nó mà.
- Trùng hợp .. hoàn toàn là trùng hợp.
Lâm Vãn Vinh vội nghiêm mặt đáp:
- Thanh Tuyền nàng cũng biết đấy, con người ta luôn xử sự bình đạm, không tranh với người. Tòa nhà kia là hoàng đế ban, cũng không biết làm sao, nhà lão Từ nghe được phong thanh, liền len lén chạy đến cách vách nhà ta. Việc này tuyệt đối không chút quan hệ với ta.
- Xử sự bình đạm, không tranh với người?
Lý Hương Quân cười khẩy nói:
- Lâm đại ca thật là khiêm tốn nhũn nhặn, trên thế giới này người chịu ‘ bình đạm’ giống như huynh cũng không còn mấy ai nữa.
Tiểu cô nương thằng cha nó, hiểu được cái gì, ta không tranh biện với ngươi. Thấy rèm kiệu kia hạ xuống, cũng không biết Thanh Tuyền nghĩ thế nào, Lâm đại nhân trái cũng không được, phải cũng không được, nhất thời không biết làm sao.
Có chỗ dựa “ hoàng hậu nương nương”, phía trước còn có ai dám cản đường, đám người đó sớm đã tản đi, đường lớn bình yên, binh mã mở đường, tới thẳng trong thành. Đỗ Tu Nguyên đi bên cạnh Lâm Vãn Vinh, vô cùng thận trọng hỏi:
- Tướng quân, rốt cuộc vị nào là hoàng hậu nương nương? Mạt tướng cũng phải bái kiến, không thể chậm trễ.
Đúng vậy, ai là hoàng hậu nương nương? Lâm Vãn Vinh cũng ngẩn ra một chút, Thanh Tuyền dùng hai câu ba lời làm cho qua viện này, tới tận bây giờ, ta còn hoàn toàn không biết gì cả.
- Hoàng hậu nương nương à, lão bà của ta có quen với người.
Lâm Vãn Vinh nhìn trái phải, thần bí nói:
- Đỗ đại ca, huynh làm việc cho tốt, hôm nào đó ta bảo lão bà nói với hoàng hậu nương nương, đề bạt huynh là thượng tướng thống soái cái gì đó, cũng chẳng phải là việc không thể.
Hắn thuận miệng hứa xuông không hề để ý, nhưng Đỗ Tu Nguyên nghe được lại mừng rỡ. Lâm tướng quân là nhân vật gì chứ, thông thiên đạt địa, việc hắn nói từ trước đến nay chưa từng không làm được. Lập tức áp chế sự mừng rỡ trong lòng, thần thái sáng láng nói:
- Đa tạ tướng quân tài bồi. Mạt tướng nhất định tận trung chức vụ, báo đền ân đức của tướng quân.
Việc ngày hôm nay, Đỗ Tu Nguyên cũng bỏ sức không ít, cũng gánh chịu không ít hiểm nguy. Lâm Vãn Vinh tự nhiên biết ở trong lòng. Dù sao trước mặt cha vợ hoàng đế nói mấy câu tốt đẹp, lại chẳng phí bạc, liền gật đầu nói:
- Tâm ý của Đỗ đại ca, tiểu đệ ghi sâu trong lòng. Huynh trở về nói với bọn Hồ đại ca, Lý đại ca còn cả Hứa Chấn, bọn họ trong quân làm việc thật tốt, ngàn vạn lần đừng làm mất thể diện lương thảo quân chúng ta. Huynh đệ có việc gì ta đều gánh vác, lần này ra tiền tuyến, chỉ cần các huynh đệ gắng sức giết địch, ta đảm bảo các huynh đệ công nhỏ làm đại tướng, công to làm cự tướng, điểm nghĩa khí này Lâm Tam ta làm được.
- Đa tạ tướng quân.
Đỗ Tu Nguyên cảm kích rơi nước mắt, ôm quyền cười, lại nhỏ giọng nói:
- Nếu tướng quân có thể tự thân dẫn huynh đệ lên tiền tuyến, như vậy càng tốt hơn.