Khi Đỗ Tu Nguyên dẫn đoàn người xuống núi, thì mặc dù sắc trời đã tối, nhưng vô số dân chúng vẫn còn tụ tập xem náo nhiệt. Chúng binh sĩ giơ cao ngọn đuốc, khiến đang đêm mà sáng ngỡ như ban ngày. Đêm nay tin tức Lâm đại nhân dùng pháo bắn “ Ngọc Đức Tiên Phường” sẽ truyền khắp nơi của Đại Hoa, tới lúc đó sẽ xuất hiện phản ứng gì không ai biết được, đám người Đỗ Tuy Nguyên đều thầm toát mồ hôi thay cho Lâm tướng quân, chỉ có hắn là cười đùa ha hả với mọi người, giống như hắn chẳng hề quan tâm tới chuyện gì.
- Tướng quân.
Đỗ Tu Nguyện tuần lộ phía trước vội vàng chạy tới, sắc mặt nghiêm trọng vô cùng:
- Phía trước có người chặn đường của đại quân ta. Là …
Hắn dừng một chút, hạ giọng nói:
- Là lại bộ thượng thư Diệp đại nhân, lễ bộ Lương đại nhân, còn có chấp sự, học sĩ của tam các lục bộ, còn có Thành Vương gia….
Lâm Vãn Vinh cả kinh, những người này tới thật là nhanh, ta giờ mới xuống được núi, hắn cười hắc hắc hai tiếng:
- Không sao không sao, có thể mấy vị đại nhân tới tặng biển khen ngợi ta cũng chưa biết chừng. Đỗ đại ca, chúng ta cùng đi lên xem sao.
Đỗ Tu Nguyên thấy mặt hắn không chút ngạc nhiên, tựa hồ mấy không coi mấy vị đại nhân quyền khuynh triều đình này ra gì, trong lòng cũng thầm kính phục, dám nói dám làm, dám làm dám chịu, thật đúng là kỳ nam tử.
Lâm Vãn Vinh đang muốn tiến lên, Tiêu tiểu thư từ trong kiệu nhô đầu ra hỏi:
- Lâm lang, phía trước có chuyện gì?
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Có người tới thăm ta thôi. Thanh Tuyền, nàng và sư muội nghỉ ngơi ở đây một chút, ta đi rồi sẽ trở lại.
Tiêu Thanh Tuyền cười khẽ, lấy từ trong lòng ngực ra thấm thẻ bài ánh vàng lấp lánh, cẩn thận nhìn ngắm một lượt, trong mắt nổi lên một tầng sương nhạt, thần sắc đầy vẻ hồi tưởng và lưu luyến, lại vẫy vẫy tay với hắn, dịu dàng nói:
- Lâm lang, chàng qua đây, thiếp có chút việc muốn nói cho chàng.
Đợi Lâm Vãn Vinh đi tới trước mặt, Tiêu Thanh Tuyền đưa tấm thể bài kia tới tay hắn, nhẹ nhàng nói:
- Cái này cho chàng. Nếu có người dám làm khó chàng thì chàng lấy cái này ra, sẽ không ai dám động tới một cọng lông của lang quân.
Kim bài này nặng trình trịch, bên trên điêu khắc một con phượng hoàng sống động như thật, cũng không biết là dùng làm gì. Lâm Vãn Vinh cười đáp lời:
- Tấm thẻ bài này của nàng, cùng kim bài hoàng thượng ban cho ta, có chút giống nhau. Chúng ta thế này là long phượng hợp bích, đi khắp thiên hạ cũng không sợ.
Tiêu Thanh Tuyền cười duyên:
- Đừng tán dóc nữa, đi mau một chút chúng ta còn sớm về nhà.
Quân sĩ đi đầu đã dừng lại bất động, từ đội ngũ phía trước họ truyền tới từng trận ồn ào, mơ hồ nghe thấy tiếng hô“ Lâm Tam ra đây!” “ Lâm Tam ra trả lời.”
Lâm Vãn Vinh dẫn theo Đỗ Tu Nguyên đi tới, nhìn bốn phía một lượt, chỉ thấy những đại nhân học sĩ còn tới nhiều hơn so với buổi triều sớm hôm nay. Thành Vương đứng ở trên cùng mặt cười lạnh lùng không nói. Hai vị thượng thư đại nhân lại bộ, lễ bộ theo sau lưng hắn, còn có mấy chục vị học sĩ chấp sự. Mọi người đều kích động, đang lớn tiếng la hét.
- Tiểu đệ Lâm Tam, ra mắt vương gia, ra mắt các vị đại nhân.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, mặt làm ra vẻ kinh ngạc:
- Trời đã tối thế này rồi, chư vị đại nhân còn quần thể xuất động thị sát dân tình ? Vì nước vất vả thế này, tiểu đệ thật sự rất kích phục.
Lại bộ thượng thư Diệp đại nhân quát:
- Lâm Tam. Chớ có ăn nói lung tung, chúng ta tới để hỏi tội ngươi đó.
- Tội ư? Tội gì?
Lâm Vãn Vinh không hiểu hỏi:
- Tiểu đệ luôn luôn tôn trọng pháp luật, theo lệ nộp thuế, đâu ra tội mà hỏi chứ?
Diệp đại nhân cả giận nói:
- Việc tự ngươi làm còn muốn giảo biện sao? Ngươi lên núi này làm gì? Coi người thiên hạ đều là kẻ ngốc sao?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Tiểu đệ du sơn ngoạn thủy đến đây, nhân lúc hứng trí, tùy ý bắn hai phát pháo. Diệp đại nhân, việc này hình như không thuộc về ngài quản đâu.
Râu dê của Diệp đại nhân rung lên, tức giận chỉ hắn nói:
- Tùy ý bắn hai phát pháo? Ngươi nói thật nhẹ nhàng ! Ngươi biết đây là chốn nào không? Đây là “ Ngọc Đức Tiên Phường” chính là thánh địa người đọc sách hướng đến, từ nơi này xuất hiện rất nhiều tiền bối đại nho, có cống hiến to lớn với Đại Hoa ta. Thái tổ khai quốc hoàng đế ngự tứ bài biển, các vị đồng liêu trong chiều, không ai không lấy xuất thân thánh phường làm vinh dự. Ngươi dám dương oai tại đây, thật đúng là không coi luật pháp vào mắt, càn rỡ vô cùng. Vương gia và ta, còn có các vị đồng liêu nữa chính là tới trị tội ngươi. Ngươi còn không mau mau bó tay chịu trói, nghe xử phạt.
Lâm Vãn Vinh không thèm để ý cười nói:
- Ngọc Đức Tiên Phường ư? Danh hiệu này thật không tệ, chỉ đáng tiếc tiểu đệ không được nghe qua. Tiểu đệ chỉ có được tin tình báo cho biết, có người trên núi này sửa soạn võ trang, tụ tập phi pháp, tự lập luật pháp, cầm cố tự do người khác, uốn cong chiếu lệnh của thái tổ hoàng đế, mê hoặc thanh niên vô tri, hơn nữa còn tự đề cao mình ngang với trời, mưu đồ độc lập ngoài Đại Hoa ta, tội lỗi chồng chất, trời và người cùng phẫn nộ. Loại họa loạn triều cương này, tổ chức khủng bố phi pháp phá hỏng căn cơ Đại Hoa này, chỉ có kiên quyết trừ bỏ mới có thể giữ được giang sơn vạn năm của Đại Hoa ta. Diệp đại nhân, làm như vậy chẳng lẽ là sai sao?