Tiêu Thanh Tuyền nức nở:
- Cư sĩ, con không trách người, nạn này là số mạng của Thanh Tuyền, giống như con gặp phải Lâm lang, những điều đó đều là khổ nạn của con, con phải chấp nhận.
Tĩnh An cư sĩ than:
- Ta tuy hao hết tâm sức truyền thừa hương hỏa của thánh phường, song đến đây là hết, thánh phường tan thành mây khói trong tay ta, ta hổ thẹn với các vị tổ tiên, dù tới Tây phương cực lạc, ta cũng không mặt mũi nào đi gặp họ. Tụ rồi lại tán, đây vốn là đạo lý nhân loại, trái với thiên đạo, ta lại bận lòng như thế, xem ra, thiên đạo kia, không phải loại người phàm tục như ta có thể truy tầm.
Tiêu Thanh Tuyền đột nhiên quay đầu lại nói:
- Lâm lang, chàng qua đây.
Lâm Vãn Vinh vội đi tới bên người nàng, Tiêu tiểu thư nắm lấy tay hắn, nhẹ giọng nói với viện trưởng:
- Cư sĩ, người xem, đây là lang quân con lựa chọn. Chàng dạy con, người là người phàm thế, sinh lão bệnh tử, thất tình lục dục, phú quý khốn khổ, đều là quyền lợi trời ban cho chúng ta, làm kiếp sống những người phàm chúng ta phải thừa nhận. Thoát ly nhân đạo, truy cầu thiên đạo, chình là làm trái với trời. Thanh Tuyền không muốn làm người thoát trần, con chỉ muốn làm một cô gái phàm thế, cùng tướng quân ân ái, cùng chồng dạy con, sinh con dưỡng cái, tụ họp cùng kiếp người. Xin viện chủ thành toàn.
Tĩnh An cư sĩ cẩn thận đánh giá Lâm Vãn Vinh, gật đầu nói:
- Thanh Tuyền, con cá tính kiên cường, có chủ kiến độc lập, so với ta năm đó hơn rất nhiều. Lang quân mà con chọn này, không kỵ hình thức, là đứng đầu trong loài người, xứng đôi với con, hiếm có, hiếm có.
Lâm Vãn Vinh hớn hở ra mặt nói:
- Cư sĩ bà bà, ta cũng không tốt như bà nói đâu.
Cư sĩ nhìn hắn một cái, lắc đầu nói:
- Nhưng vị lang quân này của con ánh mắt dâm tà, sợ là loại vừa phong lưu lại hạ lưu, sau này con phải trong coi hắn cho tốt, chớ để hắn tao đạp nữ tử đáng thương trong phàm thế.
Lâm đại nhân sắc mặt xám xịt, lão thái thái này, đặt điều về ta trước mặt lão bà của ta, thật đúng là ngang bướng tới chết. Hắn trong lòng căm tức, hầm hừ không nói gì. Tiêu tiểu thư lại đa tạ ân đức:
- Đa tạ viện chủ có lời tốt lành. Lang quân này của con, con hiểu, sau này nhất định quản giáo chàng thật tốt.
Tĩnh An cư sĩ gật gật đầu, thở gấp một hồi rồi nhìn bốn phía lo lắng nói:
- Ngọc Đức Tiên Phường tan rồi, ta là tội nhân thiên cổ. Nhưng chúng ta còn có rất nhiều đệ tử nhỏ tuổi, bọn chúng cơm không nơi ăn, áo chẳng có chỗ tìm, làm ta sao có thể yên tâm được.Thanh Tuyền, đại sự sinh kế của bọn chúng, ta không có ai để gửi gắm, chỉ xin con chiếu cố thay.
Tiêu Thanh Tuyền vội gật đầu nói:
- Viện chủ yên tâm, Lâm lang của con túc trí đa mưu, chàng nhất định sẽ nghĩ ra phương pháp an bài thỏa đáng cho nhưng đệ tử nhỏ tuổi này.
Tính An cư sĩ im lặng gật đầu, nhìn Lâm Vãn Vinh khẽ nói:
- Lâm Tam. Ta ngăn trở ngươi và Thanh Tuyền như thế, ngươi có oán hận ta hay không?
- Không thể nói là oán hận, người trong giang hồ, thân bất do kỷ.
Lâm Vãn Vinh cười lớn, nể ngươi giao ra cá gỗ, ta không đả kích ngươi nữa.
Tĩnh An cư sĩ ho kịch liệt, thở gấp yếu ớt nói:
- Thanh Tuyền thật may mắn, có được ngươi giúp nó. Nhưng, về ta mà nói, năm đó, có ai từng giúp ta chứ? Nói tới cùng, ta và Thanh Tuyền cực khổ cũng giống nhau.
Lâm Vãn Vinh im lặng, Từ tiểu thư nói không sai, cư sĩ viện chủ này cũng là kẻ vô tội bị hại, nhưng rốt cuộc ai mới là bàn tay đen ở sau lưng làm ác đây.
- Lâm Tam, ngươi hãy tin ta.
Viện chủ đột nhiên nghẹn ngào, phun một ngụm máu tươi, thần quang hai mắt chợt tiêu tan, hai giọt lệ lăn xuống bên má, nắm chặt tay hai người nói:
- Ta, không phải là kẻ ác ….
Nói được một hơi tận khí. Thân thể bà cứng đơ giữa trời, khí tức tiêu tán, nhắm mắt qua đời.
Ta không phải kẻ ác ! Lâm Vãn Vinh lẩm nhẩm lại một lần, cười khổ không nói gì.
- Viện chủ…
Tiêu Thanh Tuyền kêu một tiếng bi thương, ôm lấy thân thể bà, nước mắt lăn xuống. Lâm Vãn Vinh hoảng hốt, vội vàng đỡ lấy thân thể mềm mại của nàng, dịu dàng nói:
- Thanh Tuyền, nàng đang có thai, quá buồn quá vui đối với đứa bé của chúng ta không tốt đâu.
Tiêu Thanh Tuyền nước mắt tuôn như mưa nói:
- Lâm lang, viện chủ có ân dưỡng dục với thiếp, thiếp phải bái lạy bà!