Từ đằng xa có mấy người đi đến, thân mặc trang phục áo bào xám, đi ở hai bên là hai tiểu cô nương tuổi còn trẻ, tóc vấn cao, đầu gài trâm, dáng vẻ trang nghiêm. Giữa hai người là một lão đạo cô ước chừng năm sáu chục tuổi, tóc trắng bạc phơ, thần thái uy nghiêm. Ba người họ vừa tới nơi, ai ai cũng tỏ vẻ thành kính, bái lạy hành lễ.
Cao cao phía sau bọn họ là một tấm biển, vừa rồi khi lên núi quá vội và cho nên Lâm Vãn Vinh không chú ý lắm, lúc này mới ngó lại, thấy tấm biển kia hùng tráng uy vũ, bên trên viết bốn chữ lớn tỏa ánh vàng lấp lánh “Ngọc Đức Tiên Phường.“
Tiêu Thanh Tuyền thấy hắn chăm chú, liền khẽ nhắc:
- Đó là nơi truyền thừa của thánh phường, là trung tâm của Ngọc Đức Tiên Phường, người bình thường không thể vào được.
Trung tâm của Ngọc Đức Tiên Phường? Lâm Vãn Vinh cười lạnh, trong lòng đã định sẵn kế hoạch.
- Đệ tử Tiêu Thanh Tuyền, khấu kiến viện chủ.
Thấy đạo cô chậm rãi đi lại, Tiêu Thanh Tuyền thần sắc nghiêm chỉnh, uyển chuyển muốn quỳ xuống. Lâm Vãn Vinh liền đỡ lấy thân thể nàng ngăn lại, âu yếm nói:
- Nàng đang có thai, loại hoạt động vô vị này ít làm đi mới được. Trừ trời đất cha mẹ ra sau này gặp ai cũng không cần lạy.
Tiêu Thanh Tuyền cười ngọt ngào, khẽ “ vâng” một tiếng. Vị viện chủ trang phục đạo cô kia đi tới trước ba người, vừa khéo nghe thấy câu nói của hắn, đuôi mày mang vẻ tức giận nói:
- Thanh Tuyền, đây chính là ác nhân xúi giục con sao? Bởi vì hắn mà tới ngay cả lễ số con cũng không nhớ nữa ư?
- Lễ số? Lễ số gì?
Lâm Vãn Vinh giang tay ra cười:
- Đời người sống giữa trời đất, chỉ có công đạo cùng chính nghĩa mới là lễ số lớn nhất. Ta và Thanh Tuyền thật lòng với nhau, nhưng lại bị đám ác nhân các ngươi trăm phương ngăn trở, xin hỏi vị lão bà này, bà có hiểu lễ số ư?
Giữa lúc nói chuyện, những đại nho cùng các đệ tử của thánh phường đã tề tủ tại bên người viện chủ. Dũng khí cũng lớn hơn rất nhiều. Viện trưởng tuyên đạo hiệu rồi lạnh giọng nói:
- Giỏi cho một đứa trẻ còn bú mẹ, không ngờ dám xuất khẩu cuồng ngôn, muốn làm hỏng cơ nghiệp trăm năm của thánh phường ta, ác tâm đáng giết. Bản cư sĩ hôm nay phải dạy dỗ ngươi thật tốt.
- Thánh phường?
Lâm Vãn Vinh cười lớn:
- Vị lão bà viện chủ này, đừng quá đem mình cường điệu hóa lên như thế chứ. Bà tự xưng là thánh phường, xin hỏi thánh của các ngươi từ đâu ra?
Nghe hắn luôn mồm lão bà, chúng nhân Ngọc Đức Tiên Phường sớm đã tức giận điên lên, viện chủ nhướng mi, đạo bào tung bay, ngạo nghễ nói:
- Từ thánh phường của ta, văn nhân mặc khách hay hồng học đại nho xuất hiện mãi không hết, bọn họ thu góp năng lực cả đời, chú ý nhân sinh, đứng đầu luân lý, cứu vớt vạn dân khỏi nước lửa, danh tiếng thánh hiền, thiên hạ kính ngưỡng.
- Hay cho một cái chú ý nhân sinh, đứng đầu luân lý, cứu vớt vạn dân khỏi nước lửa.
Lâm Vãn Vinh cất tiếng cười vang:
- Đây đúng là lời nói buồn cười nhất mà ta từng nghe, cái thánh phường này của các ngươi, quả nhiên không phải thánh bình thường đâu.
Viện chủ quát to:
- Cuồng đồ to gan, vì sao ngươi lại cười?
Lâm Vãn Vinh ngừng cười, khinh miệt hỏi:
- Này vị lão bà viện chủ, đạo hiệu của bà là gì?
Bên này lời chưa dứt, bên kia đã có người ồn ào:
- To gan, đạo hiệu của viện chủ ta, há tên hậu bối vô tri ngươi có thể hỏi sao?
Lâm Vãn Vinh nhìn lướt qua, người vừa nói té ra là Lý Phàn Long vừa rồi đánh cá thua mình. Thấy Lâm Vãn Vinh cười tủm tỉm nhìn mình, Lý Phàn Long cũng không biết làm sao trong lòng lại run lên, vội im tiếng không dám nói nữa. Viện chủ xua tay, ngăn đệ tử nghị luận ở đằng sau, bình tĩnh trả lời:
- Đạo hiệu nói với ngươi thì đâu có gì, ta là đại viện chủ thứ mười bảy của Ngọc Đức Tiên Phường, Tĩnh An cư sĩ.
- Tĩnh An cư sĩ?
Lâm Vãn Vinh gật gù nói:
- Tên đi ngược lại với việc làm, đáng tiếc cho một cái tên hay đã bị chà đạp.
- To gan …
Lý Phàn Long lại quát lên. Lâm Vãn Vinh tức giận chỉ tay vào mũi hắn:
- Ngươi mới to gan! Vi sư ở đây nói chuyện, nào đến lượt con khỉ ngươi xen miệng vào.
Vừa rồi cùng Lâm Tam thi đấu mọi người đều chính mắt nhìn thấy, Lý Phàn Long không thể phủ nhận được, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người lại bị Lâm Tam chỉ mặt mắng chửi, khuôn mặt hắn lúc trắng lúc đó, không thốt lên thành lời.
Tĩnh An cư sĩ cả giận nói:
- Ngươi thật to gan, dám sỉ nhục ta!
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Sao lại nói là sỉ nhục chứ? Cư sĩ tâm không tĩnh, thần không an, sao có thể nhắc tới hai chữ Tĩnh An? Nói cái tên hay này bị chà đạp, thật một chút cũng không oan uổng. Hai chữ thánh phường của các ngươi, đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.
- Ngươi…
Tĩnh An cư sĩ tức giận nói :
- Không được buông lời phóng túng, sỉ nhục thánh phường của ta.
- Bà không phục à?
Lâm Vãn Vinh lớn tiếng nói:
- Quan tâm nhân sinh, đứng đầu luân lý, cứu vớt vạn dân khỏi nước lửa, đây đúng là câu nói đùa lớn bằng trời. Những lão gia công tử của cái thánh phường các ngươi, tách rời quần chúng, cao cao tại thượng, tất cả chúng sinh ở trong mắt các ngươi giống như rau cỏ, bằng vào các ngươi mà cũng dám nói lãnh tụ muôn loài? Tiểu dân núi nghèo đất bạc, bọn họ mặt trời lên thức dậy, mặt trời xuống thì nghỉ ngơi, dựa vào hai tay mình nuôi sống bản thân, há cần các ngươi lãnh đạo, há cần các ngươi cứu vớt? Cho rằng dọc mấy quyển sách nát, liền có thể sửa đổi giang sơn, khuếch trương văn tự sao? Không có ngàn ngàn vạn vạn tiểu dân cày ruộng nạp thuế nuôi các ngươi, các ngươi chỉ là một đống phân lớn trong nhà cầu. Ngươi lãnh đạo ai? Cứu vớt ai? Trừ các ngươi, các ngươi không cứu vớt được ai đâu. Các ngươi tự khoe là thánh phường. Kỳ thực chỉ là ổ điếm trên thanh lâu, mỗi ngày gãi tay ngắm vuốt dung nhan, thu hút ánh mắt của người khác. Các ngươi cho rằng mình rất cao thượng sao? Còn mang tiếng thánh hiền, vạn dân kính ngưỡng, ta nhổ vào, kính ngưỡng cái rắm ấy!
Lâm Vãn Vinh chửi tới sung sướng lâm li, thuận chân “bốp" một tiếng, đá vào một hòn đá nhỏ, khiến nó bay lên, rơi ngay trước mặt viện chủ, làm mọi người giật bắn mình.