Phần II
- Ta ra tay ư?
Lâm Vãn Vinh cất tiếng cười vang:
- Lý huynh, ngươi vốn tinh thông cả hai môn thư họa, chẳng lẽ không nhìn ra Thánh tổ hoàng đế lúc viết mấy chữ này, trên chữ Thiên điểm thêm một nét nhỏ? Các vị đều là danh gia đương thế, thỉnh chư vi hãy xem xét cho kĩ!
Mọi người đưa mắt xăm soi, quả nhiên như lời Lâm Tam nói, lúc Thánh tổ Hoàng đế viết chữ, trên giữa chữ ‘Thiên’ hơi nhích lên một nét nhỏ, chỉ là bút tích quá mờ nhạt, người ta cũng chẳng lưu ý tới, cứ tưởng là Hoàng đế nhất thời hơi cẩu thả, mà ai dám đi vuốt râu hùm hỏi lại chứ? Nhưng mà hôm nay gặp phải cơn mưa xuân nên giấy hơi ẩm ướt, nét mờ kia trở nên rõ ràng hơn
- Cái này, cái này…
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không ai dám nói lời nào.
Lâm Tam lạnh lùng nói:
- Hay cho cái ‘Ngọc Đức Tiên Phường’, Thánh tổ Hoàng đế đã tự mình đề ‘Dữ Phu Tề’ rành rành, kêu gọi các ngươi đừng có tự cao, hãy nhìn những kẻ lao động trong thiên hạ mà học tập. Các ngươi ngược lại còn dám liều mạng già mồm đặt điều, tự xưng là ‘Dữ Thiên Tề’. việc khi quân phạm thượng này thật là đáng giận, phạm tội tru di.
‘Ngọc Đức Tiên Phường’ mấy trăm năm nay lấy mấy chữ ‘Dữ Thiên Tề’ của Thánh tổ Hoàng đế khoe khoang, cái khẩu hiệu này sớm đã thành chỗ dựa mà bọn họ kiêu hãnh tự hào. Ai ngờ hôm nay chỉ vì một câu nói của Lâm Tam, đã khiến cho trời long đất lỡ, cùng sánh ngang trời đã thành chỉ bằng với dân thường, khác biệt cả ngàn dặm. Thành Phường có biết bao vị đại nho uyên bác, đối diện với biến hóa kinh thiên này cũng không nghĩ ra đối sách gì.
Chẳng lẽ thật phải hướng về tên nhãi mượn tiếng Hoàng đế này dập đầu bái lễ? Lý Phàn Long mới trước đó còn phấn chấn cất lời, bây giờ thì mặt mày tái nhợt, môi lắp bắp không ngừng, thần sắc ảm đạm.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, đang muốn nói thêm thì Tiêu Thanh Tuyền kéo áo hắn lại, dịu dàng bảo:
- Tha được thì hãy tha cho người ta đi. Thiếp từ nhỏ đã được Thánh Phường nuôi dạy, hết duyên nhưng ân nghĩa sao hết được. Chàng chớ có gây thêm khó khăn cho các vị tiên sinh ở nơi này nữa, chúng ta hãy xuống núi đi.
Lâm Vãn Vinh đành xuôi tay, ra vẻ vô tội đáp:
- Nàng đã thấy đó, rõ ràng là bọn họ gây chuyện cho ta mà, ta nào đã từng làm khó bọn họ? Nhưng mà lão bà ta đã lên tiếng, ta đây cũng phải cho bọn chúng một đường thoát. Ta vốn còn muốn nã pháo lên cả Thánh sơn nữa kia… Ôi, chẳng biết ngày tháng nào mới đạt được ước nguyện?
Tiêu Thanh Tuyền tủm tỉm cười, lườm hắn một cái, Từ Chỉ Tình vẫn chưa hiểu hỏi lại:
- Lâm Tam, đề tự của Thánh Tổ hoàng đế đúng thật là ‘Dữ Phu Tề’ sao?
Một tiểu xảo nho nhỏ, lại làm cho Từ tiểu thư thông minh kia cũng không rõ thật giả ra sao. Lâm Vãn Vinh cười hi hi, đảo mắt dòm quanh rồi thần bí nói:
- Cứ cho là Thánh tổ hoàng đế thông minh đi. Cái chữ Thiên kia lại không giống chữ thiên, chữ Phu cũng không giống chữ phu, ai mà biết là cái trò gì, xem chừng là đặc biệt để lại cho hậu nhân tự suy đoán. Ta chỉ là thấm ít nước mưa để nhìn cho rõ, làm thỏa mãn tâm nguyện bao năm qua của vị Thánh tổ lão tiên sinh thôi!