- Để xem…
Lý Phàn Long cười ha hả, vuốt râu khinh thường:
- Đến mấy chữ này cũng không nhận biết hết. Lâm Tam, không bằng ngươi quay về mời vài vị tiên sinh dạy ngươi biết chữ, đọc sách đi, chớ để thành trò cười. Lấy học vấn này của ngươi mà dám đàm thơ luận đối, đoạt ngôi ở Kim Lăng, quả thật là một việc xảo trá mà thiên hạ cần xem lại.
Các vị đại nho cùng đám thư sinh, tú tài của Thánh Phường đang đứng quanh đó đều cười phá lên, ánh mắt nhìn Lâm Vãn Vinh đầy vẻ khinh miệt.
- Hắn đang làm cái quỷ gì vậy?
Từ Chỉ Tình liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, không dám làm ảnh hưởng tới suy nghĩ của hắn, chỉ hỏi nhỏ Tiêu Tiểu Thư, trong giọng nói ẩn chứa sự lo lắng.
- Không sao…!
Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu cười:
- Bản lĩnh của chàng lẽ nào Từ tỷ tỷ còn chưa biết sao? Từ Kim Lăng đến kinh thành, chuyện trong thiên hạ chỉ có chàng chèn ép người khác, ai mà địch nổi chàng. Bảo chết thành sống, đổi trắng thay đen… đó chính là bản lĩnh của Phu quân, chẳng ai học nổi.
Từ Chỉ Tình cười khúc khích, nghĩ tới trước kia tại Thưởng Hoa hội, cùng hùng biện tình hình thiên hạ với Lâm Tam, sau đó lại đến Sơn Đông trải nghiệm qua cách tìm bạc kỳ lạ của hắn, đó là năng lực của hắn, thiên hạ thật là tìm không ra chuyện có thể làm khó hắn. Từ Tiểu Thư yên tâm lên nhiều, bất giác bước lên một bước, sẵng giọng:
- Cái tên đáng chết này, mỗi ngày chỉ chuẩn bị mánh lới chọc ghẹo người khác, không biết bao nhiêu người vì hắn đã hao tổn không ít tâm tư.
- Phải không? Tỷ tỷ cũng vì hắn mà lo lắng ư? Xem ra phu quân đã kết được một lương bằng tri kỷ rồi!
Tiêu Thanh Tuyền mỉm cười, diễm lệ tựa tiên nữ.
Từ Chỉ Tình đỏ bừng mặt, chỉ thấy Tiêu Thanh Tuyền không thêm gì nữa, thần sắc bình thản, cũng không biết nàng ấy đã nghe được điều chi, trong lòng Từ Chỉ Tình không yên, chẳng dám nói tiếp nữa.
Thấy mọi người cười vang, Lâm Vãn Vinh cũng không thèm để ý:
- Không sao, nếu quả thật là ta nhận lầm, mời vài vị tiên sinh về dạy ta cũng không hề gì. Chỉ là, nếu Lý huynh ngươi nhận lầm, vậy thì sẽ thế nào?
Cái này thật là vũ nhục trí tuệ của Lý Phàn Long, mọi người trong Thánh Phường nghe được không còn kiên nhẫn, mấy vị thư sinh trẻ tuổi ồn ào réo ầm lên:
- Lý Tiên sinh thi họa song tuyệt, nổi tiếng thiên hạ, từng vẽ tranh liên tục bảy đêm trên Tây hồ, bức Hạo hãn yên ba (Sương khói mênh mông) trở thành giai thoại lưu truyền cổ kim, ngay đến cả Hoàng Thượng cũng phải ngưỡng mộ, làm sao có thể nhận lầm chữ được? Lâm Tam, ngươi mau buông tha Tiêu Sư muội, bọn tại hạ sẽ tha mạng cho ngươi.
Lý Phàn Long liếc mắt nhìn mấy vị thư sinh có ý tự đắc, vuốt râu mỉm cười, sắc mặt cũng tốt hơn.
“Vẽ tranh liên tục trong bảy đêm? Nếu là ‘yêu liên tục’ thì ta còn lo lắng một chút, chứ vẽ tranh thì có gì đáng nói.” Lâm Vãn Vinh cười ha ha hai tiếng, ôm quyền nói: