Kỵ húy Hoàng gia! Trầm Thạch Điền là lão thần tiền triều không phải không biết, chỉ là Đại Hoa thay đế, Hoàng thượng ẩn nhẫn mới chưa đụng chạm gì đến Thánh Phường, Trầm Thạch Điền cũng không để ý tới. Không ngỡ là đã cắm neo sâu trăm dặm, hôm nay lại bất ngờ bị lật thuyền. Mặc kệ là khâm sai thật hay giả, chỉ bằng câu nói này của hắn thì chắc chắn không phải là nhân vật đơn giản, có lẽ thật sự do Hoàng đế phái đến không chừng.
Trầm Thạch Điền càng nghĩ càng sợ, mặt mày tái nhợt, xụi lơ ngồi trên ghế, miệng vừa lớn tiếng khoe khoang giờ thở hổn hển. Một người bên cạnh lắc đầu, hừ một tiếng đứng dậy lớn tiếng nói:
- Cho dù ngươi là khâm sai thì sao, Thánh Phường chúng ta có ‘Dữ Thiên Tề’ do chính tay Thánh Tổ Hoàng đế đề tự, ai trông thấy cũng không dám bất kính, ngay cả Thiên tử đích thân đến đây cũng phải dập đầu.
- Vị nhân huynh này xin hỏi họ gì?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì hỏi, người đứng lên này so với Trầm Thạch Điền trẻ hơn vài tuổi, nhưng cũng đã quá năm mươi.
Người nọ đáp:
- Vô tri tiểu bối, ta hiệu là Thương Minh!
Từ Chỉ Tình vội bảo hắn:
- Vị này là Thương Minh tiên sinh Lý Phàn Long, về tài nghệ tranh chữ không kém gì cha ta, cả Hoàng Thượng cũng phải mất ngàn vàng mới cầu được một bức tranh, có uy danh cực cao trong chúng sinh.
- Ồ!
Lâm Vãn Vinh cảm khái thở ra một hơi dài, ôm quyền nói:
- Thì ra là Lý huynh, sao Lý huynh không đi bán tranh chữ lại trốn đến Thánh Phường này dạy học vậy?
Lý Phàn Long tức giận:
- Ai cùng ngươi xưng huynh gọi đệ? ‘Dữ Thiên Tề’, ba chữ này chính là tự tay Thánh Tổ Hoàng đế đề tặng, Thiên tử đương triều nhìn nó cũng phải cung kính, ai ai đều biết. Diệp huynh kính ‘Thiên’, cũng như Hoàng Thượng là trọng ‘Thiên’, Thánh Tổ Hoàng đế càng trọng ‘Thiên’ hơn, nói ngươi Nhiễu Thiên chính là Nhiễu Thiên, có gì sai nào?
“Mẹ nó, lão gia hoả này không hổ danh là giỏi thư họa, bất ngờ đưa ra hai cái trọng ‘Thiên’ này, lão tử chỉ là thân phận nhỏ nhoi, không có hứng thú lĩnh giáo ‘trọng Thiên’ này của bọn chúng.” Lâm Vãn Vinh giữ chặt Từ Chỉ Tình thấp giọng hỏi: