Dám trả lời như thế, đây là lần đầu nghe thấy, lão nhân kia sửng sốt, ngạo nghễ nói:
- Ta là Tiền triều Văn Hoa Điện đại học sĩ, Điền Trung Trầm Thạch Điền. Còn ngươi là người nào?
Từ Chỉ Tình thấy Lâm Tam thật sự không biết người này, vội vàng kéo tay áo hắn, gấp gáp giải thích:
- Vị này… là Trầm tiên sinh, là lão thần của Tiên Hoàng, so với cha ta còn cao hơn.
“Lão thần Tiền triều? Đó chẳng phải là đã nghỉ hưu rồi sao?” Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ta là Kim Lăng Tiêu phủ Đệ Nhất Gia Đinh, cũng là Khoái Cảm Pháo Thần.
Trầm Thạch Điền lắc lắc đầu, tên Khoái Cảm Pháo Thần trước mắt này có bộ mặt ma mãnh tươi cười, lông bông bốc đồng, thật sự là làm nhục tư cách kẻ văn sĩ. Lão hừ một tiếng:
- Giỏi cho một tiểu tử mồm mép, dám ở trước mặt ta cười cợt. Hôm nay phải khai báo cho rõ ràng. Nếu có gian dối, ta bẩm viện chủ trị ngươi tội tự tiện tiến vào thánh phường.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Tự tiện xông vào Thánh Phường? Hay cho cái tội danh kia, dựa vào Thánh Phường này của ngươi cũng dám tự lập hình phạt, gán tội danh cho ta? Đất trời rộng lớn này, giữa thanh thiên bạch nhật thì ta chẳng lẽ đến nơi này nơi khác không được sao?