Lâm Vãn Vinh nghe vậy trợn tròn mắt. Con mẹ nó, dám công khai theo đuổi lão bà ta ngay trước mặt ta, ngươi làm như lão tử là không khí hả?! Nắm đấm hắn dấm dứ đang muốn lao ra, Tiêu Thanh Tuyền mỉm cười kéo tay hắn, bảo:
- Chàng ấy, mới chút chuyện ủy khuất thế này đã chịu không được, thiếp từ nhỏ đến nay gặp qua vô số nam tử, nào đã từng cười với ai một nụ?! Chẳng biết sao lại run rủi gặp chàng…
Khuôn mặt nàng ửng hồng, nhìn Lâm Vãn Vinh cười quyến rũ, thanh âm nhu hòa vọng ra ngoài, nói:
- Liễu sư huynh, mời huynh vào đi.
Từ ngoài vườn bước tới một vị công tử, dáng vóc trung bình, toàn thân áo trắng, trên tóc vấn một vuông khăn lụa màu lam, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, hành tẩu thong dong, phong độ ngời ngời, thật đúng là mặt tựa Phan An, người như Tống Ngọc.
Thấy bộ dạng Liễu sư huynh kia khí thế hiên ngang, trong lòng Lâm Vãn Vinh cảm thấy khó chịu, quần áo đẹp đẽ thì sao, cũng là cha mẹ ngươi bỏ tiền mua cho, ngươi oai phong cái rắm gì! Có bản lĩnh thì cởi quần áo ra xem.
Từ Chỉ Tình nhìn nhìn Lâm Tam, lại ngó qua Liễu sư huynh kia, đột nhiên bụm miệng cười khúc khích. Lâm Vãn Vinh kỳ quái liếc qua nàng ta:
- Cô cười cái gì?
Từ tiểu thư sắc mặt ửng đỏ, yêu kiều hừ một tiếng, đáp:
- Vị Liễu sư huynh này dung mạo phong độ đều hơn đứt ngươi, Thanh Tuyền tiểu thư có thể coi trọng ngươi, thật là phúc phận ngươi tu luyện mấy đời.
Lâm Vãn Vinh lơ đễnh cười nói:
- Dung mạo phong độ? Từ tiểu thư cô nếu gặp ta vào thời điểm huy hoàng sẽ không nói như vậy rồi. Cô hỏi Thanh Tuyền xem lần đầu nàng ấy gặp ta, bộ dáng ta ra sao?!
Nhớ tới khi mới gặp gỡ hắn tại ven hồ Huyền Vũ, bị hắn khi dễ, khuôn mặt Tiêu Thanh Tuyền hồng lên, trong lòng lại tràn đầy ấm áp, giữ chặt bàn tay to của hắn ôn nhu cười, ẩn chứa muôn tình vạn ý.
Thấy hai người tâm ý tương thông, Từ tiểu thư than nhỏ một tiếng, với Lâm Tam tính tình hoang dã bất tuân như thế, cũng chỉ có Tiêu tiểu thư siêu trần thoát tục kia mới có thể quản được hắn, bằng không, xem kiểu hắn quyến rũ khi phụ nữ tử như vậy, trên đời này có được mấy cô gái có thể thoát khỏi bàn tay ma quỷ của hắn. Từ tiểu thư trên mặt nóng bừng, trong lòng chua xót, trăm ngàn tư vị tràn ngập con tim.