- Lâm Tam, Lâm Tam...
Bên ngoài bỗng truyền đến một tiếng gọi ầm ĩ, giọng người con gái lo lắng, Tiêu Thanh Tuyền khẽ biến sắc, vội kéo Lâm Vãn Vinh về phía sau mình. Thấy Thanh Tuyền bảo vệ mình như vậy, Lâm Vãn Vinh trong lòng cảm động, kéo cánh tay nhỏ bé của nàng nhẹ nhàng nói:
- Đừng lo lắng, là bằng hữu của ta.
- Bằng hữu của chàng?
Thanh Tuyền thở dài:
- Chàng lên núi đã vất vả lắm, sao còn dẫn theo người khác chịu khổ cùng, huống hồ lại là một nữ nhân.
Bảo cô ta không đi còn khó gấp trăm lần việc bảo cô ta đến đây, Lâm Vãn Vinh cười, vỗ nhẹ tay nàng:
- Đừng lo, vị này cũng không phải người xa lạ gì, chờ ta giới thiệu cho các nàng làm quen. Từ tiểu thư, ta ở đây…
Từ Chỉ Tình sắc mặt lo lắng, liền bước vội theo tiếng gọi mà tới, mới nhìn đã thấy Lâm Tam đang đứng cạnh một nữ tử mặc y phục hoàng cung, da trắng môi hồng, dung nhan tuyệt lệ, khí chất điềm tĩnh cao nhã, mái tóc thướt tha trong gió tựa mây bay, giống như tiên nữ lạc xuống trần gian, khiến người khác trông thấy phải tự ti mặc cảm.
Từ Chỉ Tình nhìn đến ngẩn ngơ, người con gái đẹp tuyệt này lại là thê tử của Lâm Tam sao? Nàng ta dù tự phụ dung nhan tài học hơn người, nhưng ở trước mặt một cô gái cao quý như tiên, lại nảy sinh vài phần cảm giác tự thẹn không bằng.
- Vị này là Từ tiểu thư sao?
Tiếu Thanh Tuyền giữ chặt tay Lâm Vãn Vinh mỉm cười, khí chất ung dung hào phóng, thật khiến trăm hoa ghen tị:
- Ta và Lâm lang hôm nay vừa mới gặp mặt, nhất thời vô lễ, nếu có chậm trễ mong rằng tỷ tỷ bỏ qua.
Một tiếng “Lâm lang” kêu lên khiến cho Lâm Vãn Vinh tâm hoa nở rộ, hắn ngứa ngáy trong lòng, vội dày mặt cười bảo:
- Thanh Tuyền nàng nói gì vậy, mọi người đều là người nhà, không cần phải khách khí như thế, vị Từ Tiểu thư này chính là thiên kim của thiên hạ đệ nhất học sỹ Từ Vị tiên sinh, học vấn, kiến thức không hề kém Từ tiên sinh.