------------
Phần 2
------------
- Mau để thiếp xuống, mau để thiếp xuống!
Thấy hành vi điên khùng của hắn, Tiêu Thanh Tuyền vừa vui mừng vừa lo lắng, vội vàng đánh vào vai hắn, dịu dàng bảo:
- Chớ làm con bị thương!
Mụ nội nó, lão tử cao hứng qua thành ra hồ đồ mất rồi, Lâm Vãn Vinh vội cẩn thận đặt nàng xuống, để nàng ngồi yên trên ghế. Mặt mày hắn hớn hở lẫn lo âu, kích động đến nỗi hai tay quờ quạng không biết đặt nơi nào.
Tiêu Thanh Tuyền cảm động, chủ động nắm lấy tay hắn mỉm cười. Mặt nàng như trăm hoa đua nở, tố chất người mẹ sáng bừng, khiến cho trời đất vạn vật như tối sầm lại, mất đi vẻ rạng rỡ.
Nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, Lâm Vãn Vinh cảm nhận một loại cảm giác vừa hư ảo vừa chân thật, đây là một loại tư vị huyết thống tương liên, không gì ngăn cách được. Nhìn bụng Thanh Tuyền vừa nhô lên một chút, nơi đó có một sinh mệnh đang hình thành, Lâm Vãn Vinh chợt xúc động muốn khóc, vậy là ta đã có người nối dõi. Đến thế giới này lâu như vậy, đây lần đầu tiên hắn mới có cảm giác gắn bó với chốn này.
Lâm Vãn Vinh cười không dứt, môi phát khô, lẩm bẩm:
- Thanh Tuyền, nàng biết không, mãi đến hôm nay ta mới có cảm giác bén rễ ở chốn này, rất thật. Đa tạ nàng!
Câu này ẩn chứa nhiều hàm ý, dù Tiêu Thanh Tuyền là người hiểu rõ hắn nhất trong thế giới này, cũng không thể hiểu hết ý của hắn. Tâm trạng Tiêu Thanh Tuyền chua xót lẫn sướng vui, tựa như đồng cảm với cảm tình cuồn cuộn mênh mông đang dâng lên trong lòng hắn.
Đã gặp gỡ hắn lâu như thế, nàng chưa từng thấy hắn khóc bao giờ. Nàng ôn nhu lau nước mắt cho hắn, nhẹ nhàng khuyên:
- Cũng đã làm cha rồi, sao chàng lại giống như em bé vậy? Nếu con chúng ta ra đời, thấy bộ dạng của chàng thế này, còn không buồn cười đến chết sao?
Cười lau khóe mắt, Lâm Vãn Vinh ngồi xổm bên cạnh nàng:
- Ta rất phấn chấn, rất cao hứng. Thanh Tuyền, nàng cho ta nghe thử động tĩnh của con trai đi!
Tỏ vẻ giận dỗi, Thanh Tuyền hầm hừ:
- Chàng trọng nam khinh nữ?
- Không! Tuyệt đối không!
Lâm Vãn Vinh vội chỉ tay lên trời thề thốt:
- Ta trọng nữ khinh nam, trọng nữ khinh nam.
Thanh Tuyền phì cười, che miệng cười khẽ:
- Vẫn chưa thấy chàng có dáng của một người cha.
Từ lúc hai người gặp mặt, Tiêu Thanh Tuyền rơi vô số nước mắt, lần này mới có nét mặt tươi cười, vẻ đẹp dịu dàng ôn nhu của nàng lộ hết ra, dường như cả tiên tử giáng trần cũng chẳng bì kịp.