Lý Hương Quân? Cái tên này nghe quen tai nha! Lâm Vãn Vinh nặn một nụ cười khả ái, hỏi thăm:
− Hương Quân tiểu muội muội, đây đúng là Ngọc Đức Tác Phường (tác phường = xưởng) phải không?
− Cái gì mà Ngọc Đức Tác Phường?
Tiểu cô nương hừ một tiếng:
− Chính là Ngọc Đức Tiên Phường! Kẻ kia, chẳng lẽ một chút học vấn ngươi cũng không có?
− Đúng, đúng là ta không có học vấn.
Lâm Vãn Vinh lau mồ hôi hột trên trán, bị người khác mắng là không học vấn, có lẽ đây là lần đầu tiên từ xưa đến nay. Từ Chỉ Tình cùng bọn người Đỗ Tu Nguyên trộm nín cười, thấy Lâm đại nhân bị đả kích tơi bời, thật là việc hiếm có.
− Vừa rồi chính ngươi bắn pháo ầm ĩ ở sơn môn chúng ta phải không?
Tiểu cô nương tức giận:
− Chuyện hung tàn như thế mà sao ngươi cũng làm được?
− Đâu, đâu? Tiểu muội muội, chúng ta chỉ đốt vài quả pháo để kính chào quí phường thôi.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói:
− Được rồi, tiểu muội muội, ta có thể hỏi thăm muội muội một người được không? Em trông xinh đẹp như thế, lại thông minh như vậy, tin rằng em nhất định biết.
− Có biết cũng không nói cho ngươi nghe!
Lý Hương Quân hừ một tiếng, thần thái vô cùng kiên định.
− Thật ra, em không nói thì ta cũng biết. Nhất định em có quen biết với Tiêu Thanh Tuyền, phải không?
Lâm Vãn Vinh ra vẻ thoải mái hỏi, bàn tay bất giác nắm chặt lấy tay Từ Chỉ Tình, lòng bàn tay tươm đầy mồ hôi.
Tiểu cô nương sắc mặt vui vẻ:
− Ngươi, ngươi quen biết sư tỷ của ta?
Trong đầu Lâm Vãn Vinh nổ bùng một tiếng, hốc mắt ứa nước, siết chặt bàn tay nhỏ của Từ Chỉ Tình đau điếng. Từ Chỉ Tình đau đến sắc mặt trắng bệch, nhưng thấy thần thái kích động của hắn, nàng cũng bị lây tâm tình của y, đành cắn răng chịu đựng.
Thanh âm Lâm Vãn Vinh có phần hơi run rẩy:
− Ta quen nàng, đương nhiên ta quen nàng, nàng là người trọng yếu nhất của ta! Tiểu sư muội, Thanh Tuyền đang ở đâu, em cho ta biết được không?
Biết được nha đầu tên gọi Lý Hương Quân này là sư muội của Thanh Tuyền, hắn cuống lên, vội sửa đổi cách xưng hô.
− Vì sao ta phải nói cho ngươi?
Lý Hương Quân hừ lạnh:
− Sư tỷ đã nói, người trên thế gian này đa phần là bọn lừa đời lấy tiếng, chân tình khó được mấy ai. Ngay cả Liễu sư huynh bên Văn tông, sư tỷ cũng nhìn hắn không hợp, huống chi là ngươi? Vừa nhìn dáng điệu của ngươi, đã biết ngay ngươi không phải người tốt!
− Liễu sư huynh bên Văn tông? Hắn ra sao?
Lâm Vãn Vinh cả kinh, cười hắc hắc hỏi:
− Có đẹp trai hơn ta không?
Tiểu cô nương cười khinh thường, liếc hắn:
− Sư tỷ của ta là nữ tử đẹp nhất thế gian, văn tài võ nghệ đều thiên hạ vô song. Liễu sư huynh là đệ nhất tài tử bên Văn tông, dung mạo như Phan An, phong lưu hào phóng, một lòng si tình sư tỷ. Tuy nhiều lần bị cự tuyệt nhưng lòng si mê cũng không đổi, ngươi có tài năng gì mà dám so bì?
Dám nghĩ đến chuyện theo đuổi lão bà của ta? Nghe vậy, Lâm đại nhân nổi giận hầm hầm:
− Trên thế giới này có ai còn anh tuấn hơn ta? Hắn ta không phải là yêu (đẹp), mà là nhân yêu (ái nam ái nữ). Liễu sư huynh kia tên là gì? Nhà ở đâu? Thân cao mấy trượng? Ta phải gặp hắn! Đấu văn hay đấu võ tùy hắn chọn, ta phải đánh cho hắn bầm dập đến tìm không ra cả mẹ hắn nữa!
Nghe hắn nói, Lý Hương Quân cười khanh khách, lêu lêu vài cái:
− Khoác lác! Liễu sư huynh văn tài cùng phong lưu đều hạng nhất, cả lão viện chủ cũng khen y có cốt cách thanh tú, chính là nhân kiệt trên đời! Ngươi làm sao so sánh được với y?
Văn tài với phong lưu đều hạng nhất? Mẹ nó, ở đâu khoác lác cũng không cần tiền vốn. Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
− Tiểu sư muội, cô biết Từ tiên sinh Từ Văn Trường chứ? Vị Liễu sư huynh của cô so với Từ tiên sinh thì thế nào?