“Đều nằm trong Ngọc Phật, đều nằm trong Ngọc Phật!” Một tia chớp chợt lóe lên trong đầu của Lâm Vãn Vinh, hắn vỗ tay một cái, hân hoan thốt:
− Ngọc Phật trung, trong tượng phật, trong tượng Phật! Ta biết rồi, ta biết rồi!
Như nổi điên, hắn phóng về phía bức tượng cao vài trượng, chậm rãi vuốt ve lên bức tượng Phật bằng đá lạnh như băng. Bức tượng đá này điêu khắc vào vách núi, cao khoảng hơn chục người chồng lên. Dù hắn cũng là người cao lớn, nhưng chỉ đứng ngang đến mắt cá chân của pho tượng.
Từ tiểu thư cũng cả kinh, vén quần dài chạy đến bên hắn:
− Trong tượng Phật? Ý của ngươi là trong tượng Phật có điều bí mật? Ai chà! Sao ta lại không nghĩ ra chứ!!
− Kỳ thật trí thông minh của cô chỉ kém ta một chút. Cô cố gắng nhiều đi, biết đâu có cơ hội hơn được ta.
Lâm Vãn Vinh cực kỳ hưng phấn, quay lại trêu nàng.
Từ tiểu thư nhìn hắn cười quyến rũ:
− Đâu cần tới ngươi nói, ta đã sớm biết rồi! Người như ngươi, ngoại trừ da mặt rất dày ra, còn những điều khác chưa chắc đã hơn ta.
Trên tóc nàng đọng vài giọt nước mưa, hai má xinh xắn ngập tràn nụ cười hoan hỉ, đôi môi anh đào đỏ tươi hơi nhếch lên, vừa tựa như một thiếu phụ hoài xuân, lại cũng giống như một thiếu nữ e ấp. Lâm Vãn Vinh cảm động, nhìn nàng mỉm cười:
−Từ tiểu thư! Cám ơn cô!
− Cảm ơn ta chuyện gì?
Thấy hắn nhìn mình trân trối, Từ Chỉ Tình phát hoảng trong lòng, vội vàng quay đầu đi, nhẹ giọng hỏi.
− Cảm tạ cô cùng đến đây với ta!
Lâm Vãn Vinh thở dài:
− Thú thật, vừa rồi tâm tình ta rất tệ, nếu không có cô bồi tiếp ta, ta cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa?!
Từ Chỉ Tình đỏ mặt, nhỏ giọng:
− Con người ngươi bình thường thì hi hi ha ha không đứng đắn chút nào, có thể làm những chuyện đáng ngại. Ngược lại, ngươi đối với vị Thanh Tuyền tiểu thư này rất chân thành, có chút vượt ra ngoài dự liệu của ta. Đó không phải là phong cách bàng quan thường ngày của ngươi.
− Tình cảm của ta đối với Thanh Tuyền, vượt ra ngoài sự tưởng tượng của cô, thậm chí cũng vượt ra ngoài sự tưởng tượng của ta.
Lâm Vãn Vinh cười cười, nói tiếp:
− Tính ra, thời gian ta ở chung với nàng không nhiều. Có thể nói tại thế giới này, người hiểu ta nhất chính là Thanh Tuyền. Nàng là một nữ tử linh hoạt, biết ta, hiểu ta, hơn nữa đã từng xả thân cứu tính mệnh ta. Nếu cô là ta, cô sẽ làm sao?
Hắn mang sự việc của hắn cùng Thanh Tuyền tại Kim Lăng kể lại một lượt. Nghe kể vị Tiêu tiểu thư này đã từng cùng Lâm Tam đốt nến nói chuyện suốt đêm, bản lãnh này mình không hơn được, Từ Chỉ Tình chợt thấy buồn rầu, than thở:
− Vị Tiêu tiểu thư này thật là chí tình chí nghĩa, hiểu ngươi, yêu ngươi, giao cả tính mạng cho ngươi, chẳng trách ngươi hết lòng thương nhớ cô ta. Nếu đổi là ta, thì ta vì nàng mà mất mạng cũng cam lòng.