− Ngươi, ngươi làm gì thế?
Bị hắn ngắm nghía một cách sỗ sàng, Từ tiểu thư tâm phiền ý loạn. Gương mặt xinh đẹp của nàng đỏ hồng, âm thanh nhỏ xíu:
− Đây là hoàng cung, ngươi, ngươi không được làm xằng như lần trước.
− Như lần trước? Từ tiểu thư, ta đã làm gì xằng bậy với cô? Trí nhớ ta không tốt, phiền cô nhắc nhở ta một chút. Cô phải biết ta được mệnh danh là tiểu lang quân thành thật, công tử chính nghĩa, không phải là hạng người chỉ có hư danh. Chỉ cần cô nói rõ, ta tuyệt sẽ không bội tình bạc nghĩa bỏ rơi cô đâu.
Thấy Từ tiểu thư dẫm chân giận dỗi, Lâm Vãn Vinh phá lên cười ha hả. Nỗi buồn vừa thấy bóng Thanh Tuyền lại mất dấu cũng theo đó mà vơi đi phần nào.
− Ngươi là đồ phóng đãng trêu hoa ghẹo nguyệt, ta không tha cho ngươi!
Từ tiểu thư siết chặt nắm đấm, vành mắt ửng đỏ, nước mắt quanh tròng, tay đấm thùi thụi liên hồi.
Ôi chao, ồn ào quá rồi, đang ở chốn hoàng cung, cô nương này muốn gây gổ thì gây ngay, tuyệt không thèm quan tâm là đang ở đâu. Lâm Vãn Vinh thầm kêu khổ, lật đật kéo tay nàng:
− Từ tiểu thư, những lời ta vừa nói đều xạo tuốt. Từ trước tới giờ ta không hề làm xằng làm bậy với cô, mọi việc đều nghiêm túc, cô ngàn vạn lần chẳng cần để ý. Nếu không phải vậy, thì là cô được tôn xưng là tiểu thư thành thật, giai nhân chính nghĩa, rồi cô đã từng phụ nghĩa bạc tình với ta, ta không để tâm đâu.
− Phì…
Nghe hắn nói xằng nói nhảm một hồi, tuy đang nước mắt ngắn dài, Từ tiểu thư cũng phải bật cười, lật đật quay mặt đi. Mặt nàng xinh đẹp lại chan hòa nước mắt giống như đóa hải đường đẫm sương, diễm lệ mê người.
− Ta cần Thanh Tuyền! Ta muốn Thanh Tuyền!
Lâm Vãn Vinh phát hiện mình đang nhìn nàng đăm đăm, vội vàng mặc niệm khẩu hiệu, dùng Thanh Tuyền áp chế Từ tiểu thư xinh đẹp này.
Rơi lệ tại đại viện trong hoàng cung, Từ tiểu thư cũng có chút xấu hổ. Nhưng bị tên Lâm Tam này làm nhộn, dù nàng hàm dưỡng rất cao cũng không nhịn nổi. Vội vàng lau nước mắt, Từ tiểu thư trợn mắt giận dữ nhìn hắn, hừ một tiếng: