Gương mặt Hoàng đế thoáng rung động, trầm ngâm một hồi lâu rồi hỏi:
- Lâm Tam, ngươi hẳn đã nghe ý kiến không nên vọng động của Thành Vương huynh. Việc này liên quan đến vận mệnh của Đại Hoa ta, tuyệt đối không thể xem nhẹ. Đang lúc ngoài biên ải nguy nan, nếu phải chia quân đi bảo vệ Cao Lệ, chẳng phải là đặt Đại Hoa ta vào tình thế nguy hiểm hay sao? Ngươi thấy thế nào?
Mọi người sớm đã nghe tiếng Lâm Tam có kiến thức uyên thâm. Mắt thấy hắn cùng với Thành Vương có quan điểm trái ngược nhau, lập tức quần thần đều cao hứng, muốn đợi nghe hắn giải đáp ra sao.
- Đúng như lời Thành Vương gia, mọi việc đều có hai mặt. Vương gia đã thấy được một mặt của sự kiện Đông Doanh uy hiếp, đã vì an nguy Đại Hoa ta lo nghĩ, lòng trung thành và trí tuệ của ngài đáng làm gương cho mọi người.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, buông tặng miễn phí mấy câu nịnh hót:
- Tuy nhiên, ta hãy xem xét vấn đề dưới góc độ khác! Sao ta không xem đây là Đông Doanh cung cấp một cơ hội cực kỳ tốt đẹp cho Đại Hoa ta ?
“Cơ hội?” Quần thần nghe qua đều sững sờ. “Người Oa đánh tới Cao Lệ, làm sao mà Lâm Tam lại gọi là cơ hội, gã nổi điên rồi hay sao?” Hoàng Đế nhíu mày:
- Cơ hội như thế nào? Lâm Tam! Ngươi lên đây, giải thích cho rõ một chút!
Lâm Vãn Vinh đến gần hoàng đế thêm vài bước, còn cách nữ nhân ngồi trong rèm hơn mười bước chân. Hắn thấy nàng ôn nhu ngồi chỉnh tề, nhã nhặn trầm tĩnh như nước, trong lòng chợt nảy sinh cảm giác như đã từng quen biết nàng.
- Hoàng Thượng, tiểu dân không cần nói đến vị trí địa lý trọng yếu của Cao Lệ đối với Đại hoa ta, Từ tiểu thư đã nói rất rõ rồi. Xuất binh cứu Cao Lệ, không chỉ là cần thiết về mặt chiến thuật mà cao hơn, đó còn là răn đe về mặt chiến lược . Việc đó thể hiện thái độ kiên định của Đại Hoa ta: tuyệt đối không để cho bất cứ kẻ nào xem thường, mạo phạm, làm loạn.
Thành Vương mỉm cười, phản bác:
- Đương nhiên Lâm đại nhân vì muốn gìn giữ oai vọng của thiên triều ta nên đề nghị xuất binh cứu Cao Lệ. Nhưng, việc này không những chỉ khiến tiêu hao nhân lực, vật lực của Đại Hoa ta, mà còn mang đến mối nguy rất lớn. Chỉ vì một chút hư danh, mà làm hao kiệt quốc khố, quốc lực; việc tốn công vô ích như thế này, cần phải xem xét thận trọng.
Giữ gìn quốc uy thiên triều sao trọng yếu bằng duy trì sự ổn định của Đại Hoa? Lời của Thành Vương đã đánh đúng điểu cốt lõi, quần thần đều gật gù mỉm cười.
- Vương gia nói rất đúng, chỉ có kẻ ngốc mới làm những việc tốn công vô ích.
Lâm Vãn Vinh cười hi hi, đáp:
- Tiểu đệ cả gan hỏi một câu. Do Đông Doanh kiêu ngạo như thế, nên sớm muộn gì Đại Hoa ta và Đông Doanh cũng có chiến tranh, Vương gia đồng ý điều này không?
Thành Vương nghiêm mặt đáp:
- Đó là lý đương nhiên. Đông Doanh không tuân theo lệnh thiên triều, tự tôn tự đại, cần phải giáo huấn đích đáng một phen. Chỉ là trước mắt Đại Hoa ta đang có việc ở phương Bắc, đợi khi đuổi được người Hồ, ta quay lại thu thập Đông Doanh cũng không muộn.
- Quay lại thu thập? Đến lúc đó, Đông Doanh đã chiếm đóng Cao Lệ, đứng chân vững vàng trên đất liền; muốn thu thập bọn họ, thật đúng là việc nói dễ làm khó.
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng:
- Vương gia, nếu như xuất binh cứu Cao Lệ mà đối với Đại Hoa ta là đại hảo sự, ngài có làm hay không?
Thành Vương lắc đầu, lạnh nhạt đáp:
- Mắt bổn vương thiển cận, nhìn không ra điểm tốt. Mong Lâm đại nhân chỉ rõ.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, đưa mắt nhìn chung quanh, cuối cùng ánh mắt của hắn dừng lại trên người Từ Vị, gật đầu, cười nói:
- Từ tiên sinh, tiểu đệ có một chuyện khó hiểu, mong rằng tiên sinh chỉ điểm cho ít nhiều .
Thấy Lâm Tam tựa hồ cùng Thành Vương so cựa, quần thần tức thời đều cảm thấy hào hứng.Một người là hoàng tộc quyền thế ngang trời, người kia là nhân tài trẻ tuối vừa xuất hiện, được lọt vào mắt xanh của Hoàng Thượng. Hai người tranh luận nảy lửa trên kim điện, có trò vui để xem rồi!
Từ Vị cung kính ôm quyền vái Hoàng Đế rồi mới xoay người lại, mỉm cười nói với Lâm Tam:
- Lâm tiểu huynh có gì cứ hỏi, lão hủ nhất định biết gì nói đó, mà nói là nói hết.
- Nói rất hay, nói rất hay!
Lâm Vãn Vinh ôm quyền vái lại, cười hỏi:
- Từ tiên sanh, xin hỏi Đông Doanh tấn công Cao Lệ, ai sẽ là người lo lắng nhất?
Vấn đề này mà cũng đi hỏi, kẻ ngốc còn biết rõ nữa kìa. Từ Vị đáp:
- Người lo âu nhất chính là vua nước Cao Lệ!
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Xem quốc lực, vật lực của Cao Lệ, họ có thể đủ sức kháng cự Đông Doanh hay không?
- Quốc lực Cao Lệ suy nhược, không thể sánh cùng Đông Doanh được. Theo như lão hũ dự kiến, không quá hôm nay, văn thư cầu viện của vua nước Cao Lệ sẽ gửi đến.
Từ Vị đầy tự tin nhận định.
- Vậy thì dễ bàn rồi.
Lâm Vãn Vinh cười nói tiếp:
- Vì Cao Lệ cầu viện Đại Hoa ta, mọi chi phí quân sự, lương thưởng, tử tuất, họ phải gánh chịu. Cái gọi là hao phí, thâm hụt quốc khố không tồn tại nữa. Bởi vì ta xuất binh kịp thời, cho nên khiến cho tổn thất của quân lực Đại Hoa giảm đến cực độ. Từ tiên sanh, tính toán như vậy là được xong chưa?