Phần II
- Ngươi muốn chết!
Đại tiểu thư vừa thẹn vừa giận, hung hăng véo lên cánh tay hắn:
- Ngươi cho rằng ta là con hồ ly Lạc Ngưng kia sao? Thấy mặt mũi ả xuân ý bừng bừng, liền biết các ngươi làm chuyện tốt gì rồi, Tiêu Ngọc Nhược ta là thân nữ nhi thanh bạch, tuyệt không học người khác quan hệ không mai mối.
Bàn tay nhỏ của Đại tiểu thư vặn vẹo, thân hình mềm mại kia rung lên bần bật, tức giận trừng mắt nhìn hắn, xoay người đi mất. “Ghen tị, tuyết đối là ghen tị!” Lâm Vãn Vinh cười ha hả, tìm xe ngựa, thẳng hướng toà nhà hoàng đế ban cho mà đi.
Gia viên hoàng đế ban cho hắn có cửa chính đối diện với cầu Kim Ngọc, có thể nói là nơi phong thủy hiếm có trong kinh thành, là chốn quan cao quý nhân tụ tập, bên trái có Từ Vị ở, bên phải có Lý Thái. Địa vị của Lâm Tam có thể sánh vai với hai người Từ, Lý. Từ góc độ này mà nói, lão hoàng đế rất là coi trọng hắn.
Đi tới trước cửa phủ xuống xe ngựa, quả nhiên toàn bộ ngôi nhà này đã được sửa mới, biển vàng sư tử ngọc, gạch đỏ ngói xanh, rất là uy phong. Cửa lớn sơn son đóng chặt, Lâm Vãn Vinh thử đẩy hai cái, nhưng bên trong gài then, không tiến vào được.
“Ngất, không phải để ta phải trèo tường vào chứ? Bà nội nó, về nhà vụng trộm với lão bà còn phải leo tường? Đạo lý thời nào đây!” Rắc rắc bẻ người khởi động vài cái, đang muốn trèo qua, chợt nghe một tiếng ‘kẹt kẹt’ vang lên, cánh cửa lớn đỏ son kia hé mở, thấp thoáng một chiếc đèn lồng, một tiểu nha hoàn xinh đẹp thò đầu ra,kinh hãi hét lên:
- Ngươi là ai? Ở đây làm gì?
“Ta là ai? Câu này hỏi thật hay!” Thấy dáng vẻ tiểu nha hoàn này rất đáng yêu, Lâm Vãn Vinh nhảy tới vài bước, trêu chọc:
- Muội hỏi ta sao? Người khác đều gọi ta là Tam ca! Tiểu muội muội, muội bao nhiêu tuổi? Một mình ở đây sao? Có sợ hay không? Muốn Tam ca tới bồi tiếp muội được không?
- A…
Tiểu nha hoàn ngạc nhiên kêu lên một tiếng lùi lại, mặt đỏ bừng:
- Ngài là Lâm đại nhân?!
- Ấy, tiểu muội muội, muội biết ta?
Lâm Vãn Vinh gật đầu nghiêm chỉnh:
- Cũng phải, dáng vẻ ngọc thụ phong lâm của ta sớm đã khắc vào trong lòng vô số thiếu nữ hoài xuân, muội nhận ra ta cũng chẳng có gì lạ.
Tiểu nha hoàn phì cười:
- Ta vốn không biết ngài, là tiểu thư nhà ta nói qua đặc trưng của ngài, ta vừa đối chiếu liền nhận ra ngài rồi.
- Đặc trưng của ta? Đặc trưng gì?
Lâm Vãn Vinh lấy làm kỳ quái.
Tiểu nha hoàn nói:
- Tiểu thư nhà ta nói, nhìn thấy một người mặt mày luôn hớn hở tươi cười, vô sỉ tự đại, thấy nữ nhân liền trêu chọc, ở trước cửa hay láo liên dòm ngó, vậy đúng là Lâm đại nhân không còn nghi ngờ gì nữa.
- Oa, có nhầm hay không vậy? Ai biết ta sâu sắc như thế?