Phần II
- Trường Kim muội, đừng nên chỉ nghĩ cho mình. Nếu theo cách của nàng, vậy thì chẳng phải ta cũng có thể nói, Đại Hoa ta sẽ thành tấm chắn gánh tội cho Cao Ly ư? Nếu không có Đại Hoa ta liều chết chống lại người Đột Quyết, Cao Ly nhỏ bé kia sớm đã luân lạc dưới vó ngựa của bọn chúng rồi. Tiện nghi đều để Cao Ly các nàng chiếm hết ư!?
Lâm Vãn Vinh từ tốn phản biện lại.
Nghe qua có vẻ như là lý lẽ lệch lạc, nhưng cũng khiến Từ Trường Kim không cách nào phản bác, nàng ngây ra ngồi trên mặt đất, nước mắt trút xuống như mưa, không cất nổi tiếng nào.
"Nam nhân Cao Ly đi đâu hết cả rồi? Để một nữ tử yếu đuối gánh chịu trọng trách như thế!" Nói tới cùng, Lâm Vãn Vinh tuyệt không chút ác cảm với Trường Kim muội, vừa xấu xa hân thưởng cảnh tượng những núi đồi nửa kín nửa hở, vừa chan chứa nỗi đồng tình với nàng.
- Được rồi, được rồi, ai bảo ta là Vãn Vinh ca của muội chứ, ta không giúp muội thì ai giúp muội.
Lâm Vãn Vinh trầm tư hồi lầu, cuối cùng cũng mở miệng.
Từ Trường Kim nghe vậy mừng rỡ, ngẩng đầu ngẩn ngơ nhìn hắn hỏi dồn:
- Đại nhân, ngài nói thật chứ? Ngài thật sự sẽ giúp ta?
- Ài, con người của ta luôn dễ mềm lòng, nàng là Trường Kim muội của ta, thật rất đau đầu.
Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu, gương mặt đầy vẻ khốn đốn.
Từ Trường Kim mặc kệ chỉ có mỗi tấm yếm trên ngươi, nhảy cỡn lên, nhào vào nắm lấy tay hắn, mừng rỡ reo vang:
- Thật vậy sao? Ngài thật sẽ giúp ta? Đại nhân, ngài thật tốt!
Trên mình Trường Kim muội tỏa ra từng làn phấn thơm thoang thoảng, chiếc yếm đỏ kia chỉ như một lớp lụa mong manh ngăn giữa hai người, càng thêm phần dụ hoặc. Cánh tay sen của Trường Kim đang ôm lấy tay hắn, cả bờ vai trần láng mịn lên với làn da nõn nà lóng lánh như ngọc, bộ ngực đầy đặn phập phồng theo từng hơi thở dồn dập kia cũng tựa lên tay hắn, những giọt lệ tinh khiết long lanh đang run rẩy trên đôi mi dài, đẹp đến độ không biết lấy thứ gì so sánh được.
Lâm Vãn Vinh cúi đầu nhìn xuống, chiếc yếm kia trong cơn hoảng loạn đã trở nên lỏng lẻo, khiến hai ngọn núi tuyết mềm mại vươn cao, tạo nên vùng thung lũng thăm thảm ở giữa, khiến cho Lâm đại nhân vừa nhìn vào đã mê muội.
- Trường Kim muội, xin hỏi muội một vấn đề rất sâu sắc, muội nhất định phải trả lời thật cho ta.
Lâm đại nhân cố áp chế cơn kích động không thì máu mũi đã vọt ra mất, cố tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc hỏi nàng.
Từ Trường Kim gật gật đầu, liền nghe Lâm đại nhân nói tiếp:
- Cao Ly các nàng bây giờ có lưu hành việc giải phẫu thẩm mỹ không?
- Thế nào gọi là giải phẩu thẩm mỹ?
Từ Trường Kim không hiểu hỏi lại.
- Nói đơn giản một chút là… làm mũi cao lên, cằm thon lại, bên trong ngực đệm chút bong bóng, trên mông thêm mỡ cho cong lên một chút. Nước các nàng hiện có người làm thủ thuật này hay không?
Từ Trường Kim xấu hổ không biết giấu đi đâu, vội lắc đầu:
- Đại nhân, ngài nói đi đâu rồi. Nữ nhân dựa vào những nét tự nhiên tôn làm vẻ đẹp, sao lại có người làm chuyện không biết xấu hổ vậy chứ.
Lâm Vãn Vinh cười lớn: “Xem ra đây là hàng thật giá thật rồi, Cao Ly cũng có người đẹp thuần khiết tự nhiên đến vậy, thật hiếm có!”
“Phi lễ vật mạc, phi lễ vật mạc*!” Lâm đại nhân ôm lấy bờ eo thon nhỏ của Trường Kim muội, bàn tay thuận thế vuốt ngược xuống, Từ Trường Kim ‘a’ một tiếng, mặt mày đỏ bừng, vội vàng lùi ra:
- Đại nhân, ngài…
(* không sờ là vô lễ)
- Ồ, đừng nhắc lại việc kia với ta nữa!
Lâm Vãn Vinh quanh minh chính đại xua tay
- Trường Kim muội, muội muốn tranh thủ giành chút tâm tình của ta, ta có thể hiểu được. Nhưng ta tuyệt không phải là người hai lòng ba ý, xin hãy tôn trọng ta một chút, được không?