Đỗ Tu Nguyên dẫn người giải A Sử Lặc cùng Lộc Đông Tán về. Những vấn đề khó nhằn còn lại cứ giao cho bọn Từ Vị giải quyết. Dù sao hai nước sắp khai chiến rồi, trở mặt chỉ là chuyện sớm muộn. A Sử Lặc có thể bỏ qua, nhưng tên Lộc Đông Tán kia là nhân vật vô cùng lợi hại, tốt nhất là cứ khua kèn đánh trống thả hắn ra, rồi sau đó phái người trên đường trở về Đột Quyết ngầm xử lý hắn, xem như chặt đứt được một cánh tay đắc lực của Đột Quyết. Vô sỉ thì cũng có hơi vô sỉ, nhưng được cái thực dụng. Song đáng tiếc ở phía Từ Vị và lão hoàng đế, chắc gì dám dùng cái biện pháp này, với tính cách thanh cao kiêu ngạo của bọn họ, khẳng định sẽ không thèm làm mấy thủ đoạn bất lương vô lại giống Lâm Tam.
- Tướng quân, con Hãn Huyết bảo mã này…
Hứa Chấn còn trẻ tuổi, trông thấy Hãn Huyết bảo mã Lâm Tam cưỡi, tỏ ra rất lưu luyến. Kỵ binh vốn yêu ngựa, hắn lại là tinh binh do Hồ Bất Quy tự tay dìu dắt, kỵ thuật tinh thông, cũng chẳng thua kém người Hồ, khát vọng đối với con Hãn Huyết bảo mã này tất nhiên càng hơn cả người thường.
Hứa Chấn vừa nhắc tới, Lâm Vãn Vinh liền nhớ ra, trước đó hắn từng nhận lời Hồ Bất Quy để Hãn huyết bảo mã lại trong quân cho bọn họ thử nghiệm, không chừng có thể phối ghép làm sinh ra giống ngựa mới, như vậy sẽ đóng góp rất nhiều cho kỵ binh Đại Hoa.
- Bảo mã này sẽ giao ngay cho các ngươi.
Lâm Vãn Vinh nhảy xuống ngựa, vỗ lên bộ lông vàng óng của Hãn Huyết bảo mã, mỉm cười nói:
- Nếu các ngươi có thể lai tạo ra được giống ngựa mới, cũng coi như người Đột Quyết đã cống hiến chút công sức cho Đại Hoa ta.
Hứa Chấn mừng rỡ:
- Đa tạ tướng quân, mạt tướng nhất định cố hết sức.
Hứa Chấn cầm lấy dây cương, vui mừng khấp khởi kéo Hãn Huyết bảo mã đi vài bước. Loại ngựa quý của Đột Quyết này có tiếng vó giòn tan, thân hình cao lớn, thiên sinh thần tuấn, chính là giống loài mà những kỵ binh yêu thích nhất, Hứa Chấn vuốt ve mồ hôi như máu trên lưng ngựa, nhất thời quyến luyến không nỡ buông tay.
“Đúng là bạc phước! Xem như lão tử đã quá tận tụy cống hiến vì Đại Hoa rồi!” Lâm đại nhân đau muốn thắt ruột, chỉ đành vẫy tay, kéo thêm một con Hãn Huyết mã ở bên cạnh, lọc ca lọc cọc rời đi.
Tiến về phía cổng thành chưa được bao xa, bỗng thấy phía trước một bóng người thấp thoáng, chặn ngay trước đầu ngựa.
Lâm Vãn Vinh kinh hãi, vội vàng giật cương, con ngựa hí vang một tiếng, cất bổng hai vó, xoay vòng tại chỗ, khó khăn lắm mới đứng thăng bằng lại được.
Trời đã tối mịt, nhìn không rõ kẻ phía trước là ai, bị cản đường nên Lâm Vãn Vinh giật tím mặt:
- Ê, vị lão huynh kia, làm phiền huynh đi đường nhìn cho kỹ có được không? Đừng cho rằng không có đèn xanh đỏ là có thể cứ tự ý băng ngang qua.
Người phía trước phì cười, khẽ đáp:
- Lời này lẽ ra phải do tiểu nữ nói với Lâm đại nhân mới đúng chứ?
- Từ Trường Kim?
Giọng nói trong trẻo kia nghe rất quen thuộc, Lâm Vãn Vinh để ý nhìn kỹ, thấy người đứng ở trước mặc một bộ váy dài, làn da sáng bóng, cười tươi như hoa, đúng là tiểu cung nữ Cao Ly Từ Trường Kim.
“Nha đầu này sao lại chạy tới đây?” Lâm Vãn Vinh tràn đầy nghi hoặc nhưng vẫn ngoác miệng cười:
- Ồ, đây chẳng phải là Từ Trường Kim tiểu thư sao? Thế nào, nàng còn chưa về Cao Ly à?
- Đại nhân, mời ngài cùng đi một vòng để nói chuyện được không?
Từ Trường Kim tỏ ra rất nghiêm túc, ngẩng đầu nhìn hắn cầu khẩn.
- Đừng nói là đi một vòng, mười vòng cũng chẳng có vấn đề gì!
Lâm Vãn Vinh xoay người xuống ngựa, đứng ngay trước mặt Từ Trường Kim, thấy làn da mịn màng tươi sáng của nàng mà ngứa ngáy trong lòng, chỉ thèm được vuốt ve một cái.
Thấy Lâm đại nhân đùa cợt gần mình như thế, Từ Trường Kim vội vàng lui lại một bước, cúi đầu kính cẩn:
- Làm phiền đại nhân rồi, xin đại nhân đi theo Trường Kim.
“Nữ nhân Cao Ly đúng là quá khách khí, có khi rồi ngày nào đó lên giường lột sạch quần áo, không chừng cô gái Cao Ly này cũng nhất định sẽ nói thêm một câu: ’Đại nhân, xin mời ngài thưởng thức…!’“ Trông thấy thân hình thon thả yểu điệu của Từ Trường Kim, đầu óc Lâm đại nhân càng nổi lên những ý nghĩ thật đen tối.
Từ Trường Kim dẫn hắn tới tầng cao nhất của một toà tửu lâu phía trước, Từ Trường Kim vén rèn, nhẹ nhàng cung kính nói:
- Đại nhân, mời ngài vào.
Đại Trường Kim này kể ra cũng quá khách khí, Lâm Vãn Vinh tiến vào phòng, tức thì ngẩn ra một hồi. Căn phòng này không lớn, nhưng cũng đặt vào một cái bục chỉ cao tới gót chân, trên đó bày biên một chiếc bàn thấp, giống như nơi ở của người Cao Ly.
Từ Trường Kim khom người xuống, lấy ra một đôi giày vải đặt ở một bên, mặt đỏ bừng:
- Đại nhân, Trường Kim hầu hạ ngài thay giày.
- Cái này, không hay lắm…
Lâm đại nhân hớn hở, đặt mông ngồi xuống cái ghế cạnh đó, giả vờ ngượng nghịu nói:
- Ta không có thói quên để người khác hầu hạ.
Từ Trường Kim cũng quen thuộc với cái kiểu nói một đằng làm một nẻo của Lâm Tam, đợi hắn ngồi xuống, e thẹn quỳ gối xuống đất, cẩn thận cởi giày của hắn.
“Cảm giác được mỹ nữ hầu hạ đúng là sung sướng a!” Lâm đại nhân khoan khoái hít hà một hơi:
- Từ tiểu thư, phong tục Cao Ly của các nàng thật đặc biệt, còn có cả tập quán cởi giày cho khách.
Gương mặt Từ Trường Kim như nhuộm phấn hồng, vội cúi đầu khẽ đáp:
- Không phải, nữ nhân Cao Ly chúng ta chỉ… À, đại nhân ngài là khách tôn quý của chúng ta, Trường Kim cởi giày cho ngày cũng là việc nên làm.
- Thật sao?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Từ tiểu thư, ta cũng đã đến Cao Ly rồi, từng lướt sóng trên đảo Cheju, hái hoa trên núi Kumgang, cũng có chút hiểu biết phong tục ở nước nàng. Phòng ngủ của người Cao Ly thì chỉ có những người cực kỳ thân thiết mới có thể bước vào. Về phần cởi giày cho nam nhân thì càng không phải bình thường… hắc hắc, Từ tiểu thư hẳn còn hiểu rõ hơn cả ta chứ!?
- Không phải như đại nhân nghĩ đâu…
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Trường Kim giờ như ráng chiều đỏ thắm, mất hồi lâu mới dần dần trở lại vẻ thường lệ, từ tốn giải thích: