Lộc Đông Tán mỉm cười nhìn Đỗ Tu Nguyên không nói một lời nào, trên mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ.
- Không tìm thấy à?
Lâm đại nhân hừ một tiếng:
- Con tiểu súc sinh này chạy nhanh thật! Nếu để ta tìm thấy thì nhất định cho nó biết lễ độ. Ồ! Lộc huynh, vừa rồi chúng ta nói tới đâu nhỉ?
Lâm đại nhân cứ nhùng nhằng lôi kéo, nhưng Lộc Đông Tán nào có thời gian dây dưa với hắn, đành vòng tay hành lễ:
- Lâm đại nhân, bây giờ cũng đã lục xoát cả xe rồi, con mèo Ba Tư kia rõ ràng không phải do ta mang đi. Đại nhân có thể yên tâm chưa? Bì Già khả hãn đang chờ đợi chúng ta mang tin tức giao hảo tốt lành với Đại Hoa trở về. Quân lệnh bên người, Lộc Đông Tán không dám nấn ná ở lâu, xin Lâm Đại nhân mau chóng để chúng ta lên đường.
- Lên đường?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Lộc huynh ở xa tới là khách, tiểu đệ cần tiếp đón chu đáo, huynh làm sao có thể đi vội vã như vậy được? Đột Quyết và Đại Hoa ta cách nhau ngàn dặm, muốn về cũng phải mất mười ngày nửa tháng, để ý chi chút thì gian ngắn ngủi chứ! Ta còn có chút việc muốn nói với Lộc huynh đó.
Lộc Đông Tán ngẩn người ra, làm như lơ đãng nhìn ra đằng xa, rồi bình tĩnh đáp:
- Lâm đại nhân còn có chuyện gì? Xin hãy nói thẳng!
Lâm Vãn Vinh phất tay, Đỗ Tu Nguyên hai tay đưa lên một thứ, Lâm Vãn Vinh cầm lấy mân mê nói:
- Lộc huynh, huynh có nhận ra cái này không?
- Hỏa pháo?!
Lộc Đông Tán lộ vẻ kinh ngạc. Thì ra thứ Lâm Vãn Vinh cầm trong tay chính là một mô hình thu nhỏ bằng gỗ của hỏa pháo, cỡ bằng bàn tay, vô cùng tinh xảo.
- Thứ đồ chơi này là do thợ khéo Đại Hoa ta chế ra, ngay cả mấy đứa nhỏ đều rất yêu thích, ở đâu cũng có thể mua được.
Lâm Vãn Vinh mỉa mai thêm:
- Người Đột quyết các huynh cả năm cưỡi ngựa, bị đè ép nhiều nên chắc là hỏa pháo trên người chỉ nhỏ chút như cái này...
- Đại nhân muốn tặng cái này cho ta sao?
Lộc Đông Tán nở nụ cười đắc ý: “Vị Lâm đại nhân này coi như còn có nhiệt tâm, lúc đi còn nhớ tặng lễ vật cho ta.”
- À, thứ này quá lớn rồi, không hợp cho huynh dùng rồi, thôi để lại trong nhà ta lấy may vậy! Tặng huynh cái này đi.
Lâm đại nhân lại vẫy tay, Đỗ Tu Nguyên cố nhịn cười lấy ra một món đồ nhỏ từ lòng ngực, Lộc Đông Tán nhìn thấy tức thì ngớ người. Thứ này vẫn là một mô hình hỏa pháo, nhưng chỉ nhỏ bằng ba phần mô hình kia, cỡ ngón cái, ống pháo nhỏ tẹo, mỏng manh vô cùng, vừa nhìn biết ngay là hàng loại hai.
- Ừm, cái này cũng gần giống rồi đây.
Lâm đại nhân nhìn kỹ khẩu pháo nhỏ, lộ rõ vẻ hài lòng:
- Lộc huynh, đây là tiểu pháo do Đại Hoa ta đặc chế, tinh giản nhỏ gọn, thường chuẩn bị riêng cho nhân sĩ ngoại phiên, số lượng làm ra có hạn, không thể mua được ở bên ngoài, là vật sưu tầm rất có giá trị. Có câu ‘bảo kiếm tặng anh hùng, tiểu pháo tặng Đột Quyết’. Bây giờ ta đem dâng tặng cho huynh, huynh nhớ giữ gìn cẩn thận đó.
“Con mẹ nó, thứ đồ chơi rách nát này ngay cả trẻ con cũng chẳng cần, ngươi cũng dám tặng cho ta? Trong khi ta dâng ngươi nào là lạt tị thảo, hãn huyết bảo mã… toàn là những bảo bối ngàn vàng không đổi được!” Lộc Đông Tán khóc không được, cười cũng chẳng xong, nhưng thấy Lâm đại nhân trịnh trọng vô cùng, chỉ đành giả vờ vui vẻ nhận lấy, ‘cảm kích’ nói:
- Đa tạ Lâm đại nhân tặng hậu lễ như thế, xin hỏi bây giờ chúng ta có thể đi chưa?
- Đi?! À, được rồi, được nhiên có thể rồi. Ấy, sao không thấy đặc sứ A Sử Lặc? A huynh của quý quốc đâu? Ta cũng chuẩn bị cho huynh ấy một khẩu tiểu pháo đây.
Lâm đại nhân cố biểu hiện lòng hiếu khách nhiệt thành.
Lộc Đông Tán vội lắc đầu:
- À, A Sử Lặc có việc quan trọng khác, nên đêm qua đã rời kinh rồi. Ý tốt của đại nhân, Lộc Đông Tán xin thay mặt A Sử Lặc đa tạ.
Bụi mù ở phương xa bốc lên từng cơn, tiếng vó ngựa dồn dập vọng tới, Lâm Vãn Vinh mỉm cười thu khẩu pháo nhỏ lại:
- Vậy sao? Huynh ấy chạy còn nhanh hơn mèo Ba Tư của nhà ta… Ấy, kia chẳng phải Hứa Chấn sao? Đỗ Tu Nguyên, đi tới xem xem chuyện gì, đừng có ngăn đường của quốc sư Lộc Đông Tán, người ta đang vội lên đường đó.
Cát bụi mịt mù, mấy trăm kỵ binh đang vây quanh ba cỗ xe cùng mấy chục người Đột Quyết, kẻ phóng ngựa đi ở đầu khí vũ hiên ngang, chính là Hứa Chấn. Lộc Đông Tán nhìn mấy cỗ xe lớn kia tức thì biến sắc, vội đưa mắt ra dấu với chúng kỵ sĩ hộ vệ bên người. Người Đột Quyết giơ cao loan đao lấp loáng dưới ánh đuốc.
"Đoàng…! Đoàng…!” Đằng xa lóe lên ánh lửa rồi nổ hai tiếng lớn, chiến mã của người Hồ kinh hãi hí vang, kỵ sĩ Đột Quyết vội gìm cương kẹp chặt bụng ngựa, nhưng chiến mã lồng lộn cơ hồ muốn hất tung cả kỵ binh trên lưng, qua một hồi lâu mới an tĩnh trở lại. Cả đám người Đột Quyết thảm hại vô cùng, đội hình chiến đấu sớm đã bị rối loạn.