- Đại ca, huynh và phu nhân đã nói gì vậy?
Xảo Xảo và Lạc Ngưng đi ra, thấy Tiêu phu nhân mặt đỏ bừng, giận dữ phất tay áo mà đi, cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì, liền mở miệng hỏi Lâm Vãn Vinh.
- Hả? À không có gì đâu.
Lâm đại nhân mặt đầy chính khí, nghiêm túc nói:
- Ta và phu nhân đang thảo luận một vấn đề học thuật, về ‘động huyền tử tam thập lục tán thủ’, rất là thâm ảo, sau này ta rảnh cũng sẽ dạy cho các muội.
Lạc Ngưng cười khúc khích, che miệng nói:
- Đại ca chỉ giỏi nói linh tinh, muội chẳng thèm tin đâu. Vừa rồi Tiêu phu nhân bực bội rời đi như vậy, nhất định là đại ca làm việc gì không đúng chọc giận phu nhân rồi. Theo muội ấy à, không chừng là có liên quan tới hai vị tiểu thư của Tiêu gia đó.
Tuy không trúng, nhưng cũng chẳng sai lắm, không ngờ Lạc tài nữ nóng bỏng đa tình cũng tinh minh như thế. Lâm Vãn Vinh cười lớn đánh trống lảng, một tay kéo Xảo Xảo, tay kia ôm lấy eo Lạc Ngưng vuốt ve, cười he he:
- Hai tỷ muội trùng phùng, trốn trong phòng chuyện trò gì đó, để ta tới nghe với nào.
Xảo Xảo cướp lời:
- Muội đang nghe Ngưng tỷ tỷ kể sự tích anh hùng của huynh đó. Đại ca, huynh chinh phục Ngưng tỷ tỷ thế nào? Cũng kể ra cho muội nghe đi. Muội thấy dáng vẻ đầy xuân tình của Ngưng tỷ tỷ, e là đã được nếm thử sự âu yếm của đại ca rồi.
- Nha đầu chết tiệt kia.
Lạc Ngưng má phấn phớt hồng, vội che miệng Xảo Xảo lại, tiếng cười của hai nàng vang vọng cả đại viện. Nhìn hai nàng yểu điệu đuổi nhau trêu đùa, trong lòng Lâm Vãn Vinh nổi lên cảm giác êm ả, cuộc đời ngắn ngủi, có thể có được mấy lần hạnh phúc như thế này chứ? Phải biết lấy hài lòng mới được.
Hai nàng ầm ĩ một hồi, cuối cùng cũng ngừng lại, ôm lấy nhau thở hổn hển. Lạc Ngưng đưa mắt nhìn khắp bốn phía, lè lưỡi ra làm mặt quỷ, nói:
- Thiếu chút nữa thì quên, nơi này là Tiêu gia. Xảo Xảo, chúng ta phải chăng đã khách lấn át chủ rồi?
Chủ nhân của Tiêu gia, Đại tiểu thư thì xấu hổ trốn vào phòng, phu nhân thì tức giận rời đi. Trong viện chỉ còn lại ba người họ. Chủ mà chẳng phải chủ, khách cũng chẳng ra khách, cưu chiếm tổ sẻ, cũng có cảm giác là lạ. Lạc Ngưng vừa nói, Xảo Xảo cũng im bặt, cả hai đợi đại ca lên tiếng.
Lâm Vãn Vinh rộng rãi khoát tay, cười nói:
- Không sao không sao, đều không phải là người ngoài, hơn nữa sắp nhanh thôi sẽ thân càng thêm thân rồi. Mọi người cứ thoải mái, như vậy mới thân thiết.
Cái gì thân càng thêm thân? Hai nàng nghe mà không hiểu. Lạc Ngưng làm dáng liếc hắn, dịu dàng nói:
- Đại ca à, vừa rồi muội đã hỏi Xảo Xảo. Tòa nhà hoàng thượng ban cho huynh đã trang trí làm mới xong, lúc nào cũng có thể tới ở được. Muội thấy không bằng chúng ta sớm chuyển qua đó, để Tiêu phu nhân và Đại tiểu thư được yên tĩnh, tránh làm phiền người ta quá lâu.
Xem ra ý tứ của Ngưng Nhi là không muốn ở Tiêu gia thêm. Nhưng mà về phía Đại tiểu thư, mình vừa chiếm tiện nghi của người ta xong, giờ lại vỗ mông bỏ chạy, đúng là không ổn. Hơn nữa, trên khế ước mà nói, hắn vẫn là người của Tiêu gia, chạy cũng không được.
- Xảo Xảo tiểu bảo bối, muội xem chúng ta đi hay là không đi?
Thấy Xảo Xảo có chút lưu luyến, Lâm Vãn Vinh nắm tay nàng vuốt ve rồi hỏi:
Xảo Xảo chần chừ một chút rồi khẽ đáp:
- Muội nghe lời đại ca và Ngưng tỷ tỷ. Có điều khoảng thời gian mà muội đến kinh thành, phu nhân và Đại tiểu thư đối xử với muội như con cái tỷ muội, thân thiết vô cùng. Cứ rời đi như vậy, muội thấy không đành, nếu như có thể nghĩ ra cách để tất cả chúng ta mãi không tách rời mới là tốt nhất.
Kỳ thực đây không phải là vấn đề gì, chỉ cần lần này Lâm đại nhân cầu thân thành công, vừa làm tỷ phu vừa làm muội phu là vạn sự tốt lành rồi, dù sao tòa nhà hoàng thượng ban cho cũng lớn lắm.
Lâm Vãn Vinh cười, thừa dịp Ngưng Nhi không để ý, vuốt một cái lên khuôn mặt nhỏ của nàng, Lạc Ngưng xấu hổ tránh đi, mặt đỏ bừng nhìn Xảo Xảo, thẹn thùng nói:
- Đại ca đừng có trêu muội, Xảo Xảo còn ở đây đó.
Lâm đại nhân hôn cái chụt lên mặt Xảo Xảo, dương dương đắc ý nói:
- Thế là công bằng nhé, hai lão bà không không ai thiệt cả.
Hai nàng vừa thẹn vừa vui, Lâm Vãn Vinh vỗ lên mông Lạc Ngưng, cười dâm đãng:
- Ngưng Nhi, những lời nói hùng hồn của muội đâu, đã thương lượng với Xảo Xảo chưa? Đêm nay …
- Đại ca…
Lạc Ngưng vội kêu lên ngắt lời hắn, mặt nóng đỏ như lửa thiêu, trong mắt nhu tình chan chứa, long lanh như có thể ép ra nước, nàng nắm lấy tay Xảo Xảo, giọng nhỏ như muỗi kêu: