- A, ngươi muốn chết!
Đại tiểu thư xấu hổ bưng mặt, dậm chân một cái rồi xoay người chạy ngay ra ngoài.
Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi lạnh. “Ối trời ơi! Lão tử nhũn não mất rồi, sao có thể gọi ra hai từ đó?”
Tiêu phu nhân sắc mặt vẫn bình tĩnh, chậm rãi hỏi:
- Lâm Tam, ngươi đang cầu thân sao?
Vẫn là phu nhân nhanh trí a, Lâm đại nhân rối rít gật đầu:
- Chính thế, chính thế! Tiểu sinh đang chuẩn bị trình bày, không ngờ phu nhân đã nói trước rồi.
Tiêu phu nhân hừm một tiếng bảo:
- Ngươi phải nghĩ cho kỹ, chớ để xảy ra điều không hay nữa. Tiêu gia ta tuy là cô nữ quả mẫu, nhưng cũng không để mặc cho người ta ức hiếp đâu. Nếu ngươi chỉ muốn ứng đối cho qua chuyện thì thôi đi, còn nếu ngươi chỉ muốn chiếm tiện nghi, vậy thì cho dù ngươi là thiên vương lão tử, ta cũng phải truy cứu tới cùng.
Vụng trộm với khuê nữ nhà người ta bị tóm ngay tại trận, trong lòng Lâm đại nhân cũng hổ thẹn, cười hắc hắc đáp:
- Phu nhân nói đi đâu thế, cái gì mà chiếm tiện nghi, chuyện vô sỉ như vậy Lâm Tam sao làm ra được? Hôm nay tiểu sinh cầu thân với phu nhân, xin phu nhân gả tiểu thư cho tiểu sinh, còn đây là sính lễ!
Hắn cho tay vào lòng móc tới nửa ngày, thôi thì ngân phiếu, phong châm, hỏa thương, thuốc mê, đủ những thứ chuẩn bị cho việc hành tẩu giang hồ. Tóm lại cứ cái gì có trên người, hắn đều mang ra hết, để ở trước mặt Tiêu phu nhân.
Sắc mặt Tiêu phu nhân thoáng chút biển đổi, lấy một quyển sách màu sắc sặc sỡ thuận tay lật ra xem, hừ mũi nói:
- Chỉ bằng mấy thứ đồ lung tung này mà cũng muốn cưới con gái ta sao? Không khỏi quá đơn giản sao... Ối, ngươi muốn chết à, đây là cái gì?
“Xoạch” một tiếng, quyển sách nhỏ bị ném mạnh xuống đất, Tiêu phu nhân tức giận xoay người đi, mặt nổi lên một lớp phấn hồng động lòng người.
Lâm Vãn Vinh nhặt quyển sách nhỏ kia lên, chỉ thấy rồng múa hồ vồ cuốn lấy nhau, hai hình người nhỏ sống động như thật, đủ mọi tư thế, chính là xuân cung họa sách giấu trong người đã lâu, vừa rồi nhất thời sơ xuất tiện tay móc ra, không ngờ bị nhạc mẫu đại nhân tóm ngay được, hổ thẹn a hổ thẹn.
- Con người của ngươi sao có thể mặt dày vô sỉ, cất dấu thứ dâm uế như vậy, bảo ta sao có thể đem con gái gả cho ngươi.
Ráng đỏ trên mặt Tiêu phu nhân vẫn chưa tan, lại liếc mắt nhìn sang hắn, vừa thẹn vừa tức giận.