Dưới vực nước chảy rất xiết, cuồn cuộn không ngừng, Hồ Bất Quy dẫn theo mấy vạn nhân mã tìm kiếm mất mấy canh giờ, ngoại trừ vài mảnh vải mắc ở trên cây, còn lại thì không thu hoạch được gì.
Lâm Tam lại càng thêm yên tâm, không tìm được tiên tử tỷ tỷ đúng là chuyện tốt, với năng lực của nàng sẽ không dễ dàng ngọc nát hương tan như vậy, nói không chừng một ngày nào đó lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn, dọa hắn kinh hãi một trận ấy chứ.
Phái nhân mã vào trong sơn động cẩn trọng mang hỏa dược ra, mất cả nửa ngày trời mới dọn sạch. Nhìn đống hỏa dược chất đống cao như núi mà mồ hôi lạnh của Hồ Bất Quy toát ra không ngừng, hôm nay nếu không có Lâm tướng quân anh hùng hổ đảm, dũng cảm xông vào sào huyệt của địch thì mấy vạn huynh đệ có lẽ đến lúc chết tan xác còn không biết nguyên nhân.
Từ Chỉ Tình đối với việc Lâm Tam rời bỏ vị trí vốn hết sức phẫn nộ, nhưng khi thấy ngọn núi hỏa dược trước mặt, trong lòng kinh hãi, không dám mở miệng giáo huấn hắn nữa.
Cuối cùng cũng vượt qua được đoạn hiểm trở, phía trước là đường lớn bằng phẳng, thênh thang nối thẳng đến kinh thành. Mấy vạn đại quân ngày đêm không nghỉ, khó nhọc mất hai ngày mới tới được kinh thành, vừa đúng theo thời gian quy định trong vòng bảy ngày của hoàng thượng, có thể nói là vô cùng thần tốc.
Từ Vị nắm được tin tức đã sớm đứng chờ ở ngoài thành, nhìn thấy đại quân từ xa đi tới, dẫn đầu là một tiểu tướng khoác áo bào trắng, thân mặc ngân giáp, đầu đội kim khôi, cưỡi trên Hãn Huyết bảo mã đang ưỡn ngực quan sát xung quanh, khí chất thực uy vũ.
- Lâm tiểu huynh, Lâm tiểu huynh…!
Từ Vị mừng rỡ, giục xe ngựa mau đi tới gần, từ xa đã gọi to.
- Sao dám làm phiền Từ tiên sinh đích thân nghênh đón thế này? Tiểu đệ hổ thẹn không dám nhận.
Lâm Tam trên ngựa ôm quyền tạo dáng, thần sắc hết sức trang nghiêm, vội nói.
Từ tiểu thư buông rèm xuống, hừ một tiếng, quay sang nói với Lạc Ngưng:
- Ngưng nhi, tướng công nhà muội diễn trò giỏi thật, dọc đường đi hắn hi hi ha ha suốt, không biết khoái hoạt bao nhiêu, giờ thấy phụ thân của tỷ đích thân ra khỏi thành nghênh đón thì lại từ chối không dám nhận, ra vẻ đứng đắn, thật đúng là một gã ngốc tử chuyên diễn trò mà.
Lạc tiểu thư cười hì hì nói:
- Tỷ tỷ cũng không phải chưa biết đại ca là người thế nào, trời sinh ra chàng đã mang tính cách như vậy, nếu thật sự có một ngày trở nên nghiêm túc, chỉ sợ tỷ lại không quen mà thôi.
Từ tiểu thư nhìn chằm chằm Lạc Ngưng một lúc lâu, rồi đột nhiên thở dài nói:
- Ngưng nhi, bộ dạng muội nói chuyện lúc này thật sự giống như cùng một khuôn mẫu sinh ra với tên Lâm Tam đáng ghét kia, chẳng lẽ là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng sao?
- Thật không?
Lạc Ngưng bất giác đưa tay sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, sau đó vén rèm lên liếc ra bên ngoài, ngượng ngùng nói:
- Phu xướng phụ tùy nên mới giống nhau như vậy. Tỷ tỷ, muội thấy tỷ thật ra hiểu rất rõ đại ca, ngay cả muội cũng không thể hơn tỷ được.
- Thật thế không?
Xuyên qua cửa xe, nhìn thấy Lâm Tam cùng Từ Vị trò chuyện với nhau hết sức vui vẻ, Từ Chỉ Tình hai má nóng bừng, tâm phiền ý loạn, khoát tay cãi lại:
- Đừng có nhắc tới tên ngốc tử hạ lưu kia trước mặt ta, ta mỗi lần gặp hắn là cảm thấy phiền lòng rồi.
- Tiểu huynh đệ còn khách sáo với lão hủ như thế sao?
Từ Vị vuốt râu cười nói:
- Ngươi bây giờ chính là anh hùng của Đại Hoa ta, đừng nói là lão hủ, cho dù là văn võ bá quan đích thân nghênh tiếp thì cũng hết sức xứng đáng.
Ta đem con gái lão vừa ngắm vừa sờ, mặc dù chỉ là hiểu lầm nhưng nói cũng không ai tin. Lâm Tam trong lòng có quỷ, cười khan hai tiếng rồi ra vẻ khiêm tốn đầy mặt, nói:
- Từ đại nhân quá khen, tiểu đệ tài kém học ít, còn có rất nhiều điểm cần phải học tập nơi ngài, hy vọng ngài từ nay về sau chỉ giáo nhiều hơn nữa.
Mặt trời mọc ở đằng Tây hay sao? Tiểu tử này làm sao lại thay đổi tính tình mà trở nên khiêm tốn như thế? Từ Vị khó hiểu nhìn chằm chằm vào hắn, chỉ thấy Lâm Tam trên mặt cười nịnh, sắc mặt hết sức quỷ dị nhưng lại nhìn không ra manh mối gì. Quái lạ thật!
Từ Vị đằng hắng một tiếng quay đầu nhìn lại thấy hơn mười cỗ ngân xa, xung quanh thủ vệ dầy đặc, lại trông thấy phía trên chỗ rương đựng bạc được niêm phong mới tinh, tâm tình trở nên kích động vội vàng bước đến gần, chậm rãi vuốt ve chiếc rương lạnh lẽo, thì thào nói:
- Tìm được rồi, rốt cuộc cũng tìm được rồi, trời giúp Đại Hoa, trời giúp Đại Hoa ta rồi! Lâm huynh đệ, ngươi đem quá trình tìm bạc, chi tiết một lượt kể cho ta nghe đi nào!
Kể chuyện chính là sở trường của Lâm Tam, hơn nữa lại do chính hắn sáng tạo ra kỳ tích nên lại càng có thể khoác lác, thêm mắm dặm muối, không cần phải khiêm tốn. Hắn ngay lập tức đem toàn bộ câu chuyện hai người suốt đêm chạy đến Sơn Đông, tìm kiếm dầu vết để lại, phán đoán vị trí giấu bạc, kết lưới đuổi cá, thuyền gỗ vớt bạc kể lại một lượt. Hắn dựa vào cái miệng kiếm cơm (**) khoe khoang khéo léo mà vẫn đầy đủ sự khôn ngoan mưu trí, thương nghị sắp xếp nhân lực, mượn lưới đuổi cá, bố trí thuyền cát vớt bạc... nhất thời nước miếng bay tứ tung, thiên địa biến sắc, ngay cả bản thân cũng tự thấy mình thật sự là một kẻ thế gian hiếm có, đệ nhất kỳ tài của nhân gian.
Từ Vị nghe kể cảm thấy vô cùng hứng thú, khi thì nghi hoặc, khi thì cảm thán, vừa nghe hắn kể xong, thở dài một hơi than:
- Sự tình tìm bạc lần này trong kinh thành cũng đã từng lưu truyền khắp nơi, tuy thế cũng chỉ là truyền miệng mà thôi, hôm nay do chính tiểu huynh đệ nói ra mới biết so với truyền thuyết còn kinh tâm động phách hơn nhiều, phấn khích tuyệt luân, xem ra lão phu đã bỏ lỡ một cuộc vui rồi! Lâm huynh đệ, ngươi biết không, ngay lúc đó tại kinh thành đã đồn ầm lên rằng ngươi mới thật sự là thiên hạ đệ nhất tài học.