- Tỷ tỷ, nàng không thể ôm ta một trăm cái được sao, ta có chút sợ hãi, cần có sự cổ vũ của nàng!
Lâm Tam thanh âm run rẩy nói.
- Sợ cái gì chứ? Có ta cùng đi với ngươi!
Ninh Vũ Tích cau mày, thân hình bay lên, bạch sam phất phới trong gió giống như tiên tử xuất trần.
Lâm Tam sắc tâm nổi lên, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại từ từ bước vào trong chiếc giỏ, vừa mới vào trong đã thấy có gì đó không đúng, ôi chao, chết ta rồi, đây đúng là mị thuật mà, so với An tỷ tỷ xem ra còn lợi hại hơn vài phần a.
- Ra ngoài, ta muốn ra ngoài! Ta có chứng sợ độ cao!
Lâm Tam cuống quýt kêu to, nhưng đã quá muộn. Ninh tiên tử khẽ nâng tay lên, buông sợi dây thừng ra, chiếc giỏ lập tức rơi nhanh xuống. Lâm Tam huy vũ ma trảo định chộp lấy bàn tay mềm mại của tiên tử tỷ tỷ nhưng không kịp.
Báo ứng, báo ứng rồi! Lâm Tam trong lòng đau buồn, thường ngày đùa giỡn cô nàng, hôm nay lại bị cô nàng trêu chọc lại, đến cả tay của nàng cũng chưa được sờ đến, cứ như vậy lao xuống bán mạng, ta xin lỗi Thanh Tuyền, xin lỗi Ngưng Nhi, xin lỗi Đại tiểu thư, xin lỗi Tiêu phu nhân!
Dây thừng kêu “phựt” một tiếng, từ từ hạ xuống, đảo mắt nhìn qua, bên dưới là vực sâu vạn trượng, chiếc giỏ rung rinh khiến cho hắn hoa mày chóng mặt, đầu óc choáng váng, tâm ý hoảng loạn, từng trận hàn phong quật lại làm cả người hắn phát lạnh, phảng phất như nghe thấy tiếng gọi của tử thần.
Dây thừng vừa thả xuống, liền thu hút sự chú của đám người trong động, đột nhiên có một cái đầu ló ra nhìn lên trên. Lâm Tam vội vàng kéo cổ áo lên che nửa bên mặt.
- Trương lão tam, sao ngươi lại che mặt vậy?
Một tên phỉ đồ phía dưới kêu to hỏi.
Lâm Tam trong lòng cả kinh, vội vàng giả giọng đáp:
- Ngươi quản làm chó gì! Mẹ nó chứ, mưa to gió lớn thế này, lão tử trên kia hớp gió Tây Bắc, còn ngươi bên dưới này lại ôm ấp đàn bà khoái hoạt như thế.
Một trận cười sằng sặc vọng đến, mấy tên ẩn thân ở ngoài động âm thầm tản ra, Lâm Tam thả mông ngồi phịch xuống giỏ, lau mồ hôi trên trán, ngẩng đầu lên nhìn, đập vào mắt đầu tiên chính là đôi hài thiêu hoa tinh xảo. Ninh tiên tử bạch y như tiên nữ, thân hình như thanh yến, một tay giữ thừng, chân trượt lên trên, từ từ hạ xuống theo Lâm Tam.
Diễn xiếc à, Lâm Tâm ngơ ngác sững sờ, Ninh Vũ Tích mỉm cười, đột nhiên phất tay chỉ xuống phía dưới. Lâm Tam nhìn theo thì thấy chiếc giỏ đã hạ xuống phía trên vách động, một cái đầu từ trong động nhô ra hỏi:
- Khẩu lệnh?
Lâm Tam cười hắc hắc, nhỏ giọng nói:
- Bạch nhật y sam tẫn, hoàng long nhập hoàn lưu (4), ngươi nghe hiểu không?
Tên gác cửa còn chưa kịp đáp lời thì cổ như bị ai bóp chặt, cả người lập tức bất động. Lúc này Lâm Tam ở trong giỏ mới dám trở mình, thở hổn hển, cha mẹ ơi, làm ta sợ muốn chết. Một làn u hương thoang thoảng bay qua, Ninh tiên tử thân hình như chiếc lá khô từ từ hạ xuống, dừng ở bên người hắn, hừ nhẹ một tiếng hỏi:
- Người vừa rồi nói cái gì thế?
- Một loại thơ rất hay, nếu nàng thích nghe nữa, ta còn có rất nhiều!
Lâm Tam ghé sát vào tai nàng, vừa cười vừa nói, hai người lúc này đang đứng trước cửa động, bên trong là đám phỉ đổ, nên Lâm Tam căn bản là không sợ nàng ta nổi khùng.
Biết tên này ti bỉ, hạ lưu, Ninh tiên tử quay đi không thèm để ý đến hắn nữa, từ trong người tên gác cửa lấy ra một cây ngân châm, rồi thận trọng quan sát phía trước mặt. Lối vào nham động tuy nhỏ nhưng lại dẫn vào một thạch thất rộng khoảng mấy trượng, trong đó có bốn, năm tên phỉ đồ đang ngồi nhậu nhẹt, lớn tiếng hát hò, quả thật rất khoái hạt. Nhìn vào phía sau của thạch thất thì lại âm u, tĩnh lặng, không biết nham động này rốt cuộc là sâu bao nhiêu, nhưng để chôn dấu trên ngàn cân thuốc nổ thì khẳng định không thành vấn đề, thật không rõ làm sao đám phỉ đồ này lại có thể phát hiện ra địa điểm này.
- Tiên tử tỷ tỷ, ta đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, còn lại là đến phần của nàng rồi, ta sẽ lại ở chỗ này chờ nàng!
Lâm Tam ghé vào tai nàng thì thầm.
Ninh Vũ Tích lườm hắn một cái, rồi đột nhiên nhẹ giọng cười dọa hắn:
- Ngươi đợi ở đây cũng không liên quan gì đến ta, nhưng chỉ sợ bất ngờ có phỉ đồ lao ra mà thôi.
- Ối, hay là để tăng thêm tình cảm nồng ấm giữa hai bên, ta sẽ chịu thiệt một chút, đi cùng với tỷ tỷ vậy, chúng ta sinh tử có nhau, mãi mãi không rời!
Lâm Tam vội vàng đổi giọng.
Ninh Vũ Tích mím môi cười nụ, gật đầu nói:
- Vậy ngươi theo sau ta, nhớ kỹ, ngàn vạn lần không được liều lĩnh ra vẻ anh hùng!
Nàng bỏ đi như thế, ở phía sau lão tử không ra vẻ cẩu hùng cũng không được. Lâm Tam nghiêm mặt gật đầu, bước theo sau Ninh tiên tử, từ từ tiến vào trong.
Phía trong thạch thất, bốn, năm tên phỉ đổ vốn đang ăn uống vô cùng cao hứng, đột nhiên một tên trong đó tinh thần cảnh giác trỗi dậy, cất tiếng hỏi:
- Ấy, đã nửa ngày rồi mà sao không thấy Lý Đại Khuê và Trương lão tam vào đây nhỉ?
- Mặc kệ bọn chúng, cứ để cho bọn chúng hớp gió Tây Bắc no nê đi!
Một tên phỉ đồ vừa cắn miếng đùi gà vừa cười nói.
Ninh Vũ Tích cổ tay khẽ rung lên, ngân châm như dài ra, mau lẹ bay đi. “Ối” mấy tiếng kêu khẽ vang lên, bên trong thạch thất nhất thời chìm trong yên lặng, hoàn toàn tương phản với tình hình huyên náo lúc trước. Động tĩnh này thật ra nằm ngoài dự đoán, Ninh Vũ Tích nhíu mày, đối với tình hình trước mặt thật không ngờ tới.
Lâm Tam thầm nhủ kinh ngạc, khác biệt lớn như vậy, nếu là kinh động mấy tên ở bên trong, vài ngàn cân hỏa dược cùng nhau phát nổ, cha mẹ ơi, ta với tiên tử tỷ tỷ phải xuống địa phủ làm đôi uyên ương rồi. Sắc mặt hắn trắng bệch, vội vàng ngừng thở, Ninh tiên tử cũng dừng bước đứng yên nghe ngóng, bên trong thạch thất hết sức tĩnh lặng, hai người dường như đều có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.