- Làm nổ núi?
Ninh tiên tử nhìn về phía động đá giữa lưng chừng núi, khẽ cau mày:
- Chẳng trách bọn chúng phải trốn ở nơi bí mật như thế, nguyên là có âm mưu ác độc. Chỉ cần đem hỏa dược giấu trong lòng núi, đợi tới khi xe bạc đi qua quan đạo thì đốt dây dẫn, như vậy đúng là núi long đất lở, phong vân biến sắc. Đừng nói là bạc, ngay cả người cũng không mấy ai sống được. Đây đúng là một chiêu diệu kỳ, cũng không biết rốt cuộc chúng kiếm ra bao nhiêu hoả dược.
- Sợ rằng không ít!
Lâm Vãn Vinh thở dài, cười khổ nói:
- Ta ở Tế Ninh mò bạc gây động tĩnh lớn mà những tên tặc tử này không có hành động gì, sớm đã thấy kỳ quái rồi, chỉ là không nghĩ tới chúng lại nghĩ ra một độc kế như vậy. Chẳng trách chúng im lặng như thế, có mấy ngày thời gian, muốn kiếm ra bao nhiêu hỏa dược mà chả được, nổ bằng một vách núi có là gì.
Ninh Vũ Tích tuy biết chỗ đối diện có phỉ tặc ẩn trốn, nhưng không ngờ bọn chúng lại ác độc như vậy. Nếu không kịp thời phát hiện, mấy vạn quan quân dưới núi và hơn ba mươi vạn lượng bạc sẽ bị hủy trong chốc lát, chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ.
- Tiên tử tỷ tỷ, tỷ biết trong động đá kia giấu bao nhiêu người không?
Lâm Vãn Vinh nhìn cửa động nhỏ giọng hỏi.
- Bọn chúng cảnh giác rất cao, mà động đá chỉ có một cửa ra duy nhất nên ta cũng không dò xét được. Nhưng từ kích cỡ của cửa động mà phán đoán, một khi chúng thật sự giấu hỏa dược thì tối đa ẩn bên trong không quá hai mươi người.
Ninh Vũ Tích nói thản nhiên, mặt đầy tự tin.
Lâm Vãn Vinh ngưng thần nhìn chốc lát, vách núi kia bốn phía dựng đứng, khó có thể trèo lên. Động đá đó ở trên vách, có lá chắn trời sinh, dễ thủ khó công, có cái thế “một người giữ ải, vạn quân khó qua”. Nếu dẫn quan quân đến đánh, không có khả năng thành công bao nhiêu, ngược lại có thể bức phỉ tặc “chó cùng dứt dậu” (1) mà đốt dây dẫn. Cho dù không thương tổn đến người, nhưng một khi ngọn núi này bị nổ sụp xuống, cắt đứt đường tiến tới, tiến độ hành quân sẽ bị trì hoãn rất lớn, đây là điều tất cả mọi người không muốn nhìn thấy.
Thấy Lâm đại nhân nhìn đầu ngó tay lấm la lấm lét đánh giá bốn phương, Ninh Vũ Tích nghi hoặc nhìn hắn, hỏi:
- Ngươi đang tìm cái gì?
- Tìm người!
Lâm Vãn Vinh thần sắc nghiêm cẩn:
- Bọn chúng nếu đã chuẩn bị kỹ để tùy thời đợi chúng ta đến, gần đây hẳn phải có thám tử. Ninh tiên tử, nàng có nhìn thấy không?
Ninh Vũ Tích cười nói:
- Thấy ngươi bình thường thông minh, sao bây giờ lại trở nên hồ đồ rồi. Trước khi quan quân đến, bọn chúng tự nhiên phải phái thám tử nghe ngóng tình hình. Chỉ là lúc này mấy vạn đại quân đã tới dưới núi, bốn phía lại là thám báo do các ngươi phái ra, tầng tầng tìm kiếm, bọn chúng còn muốn đi ra làm gì? Huống chi còn có mưa gió, trốn ở trong động đá đã an toàn lại thoải mái, đợi tới khi trời sáng hành quân, thám báo của các ngươi lui đi thì bọn chúng đi ra quan sát tình hình cũng không muộn.
Lâm Vãn Vinh khẽ vỗ tay, cười hì hì:
- Tiên tử tỷ tỷ phân tích cực kỳ thấu triệt, nếu không phải tối nay tỷ cứu mạng ta. Ta đã cho rằng tỷ và lũ phỉ tặc kia là cùng một nhà đó.
- Ngươi nói bậy bạ gì đó? Ai cùng hội với bọn chúng?
Ninh Vũ Tích giương mi lên, mặt hiện lên vẻ kiêu ngạo:
- Hai mươi năm trước, ta giúp hoàng đế đánh bại Thành Vương, trong thiên hạ này còn có việc gì “Ngọc Đức Tiên Phường” ta không thể làm được?
Chính vì cái thái độ ỷ tài khinh người này của các ngươi, hoàng đế lão gia tử không diệt “phường” của nhà các ngươi mới là lạ đó. Thấy Ninh tiên tử tràn đầy tự tin, Lâm Vãn Vinh nói:
- Tỷ với địch nhân đương nhiên là không phải cùng một nhà, tỷ với ta mới là cùng một nhà.
Ninh tiên tử biết tính tình của Lâm Tam, càng dây dưa hắn càng ương ngạnh, là loại thần côn đánh cũng không chết, không thể so đo, vờ như không nghe thấy lời hắn nói, hừ một tiếng hỏi:
- Còn có hai canh giờ nữa là trời sáng rồi, tới lúc đó đại quân phải lên quan đạo này. Lúc này vẫn ngươi thoải mái như vậy, chẳng lẽ là nghĩ ra kế gì phá địch?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Tạm thời còn chưa nghĩ ra, có điều có thể phát hiện trước được âm mưu của định nhân, việc này rất đáng vui mừng, còn cái khác, đợi trở về hãy nói.
Nghe ngữ khí của hắn tựa hồ muốn xuống núi, Ninh Vũ Tích lại liếc mắt nhìn động đá đối diện, ống tay áo phất lên, xoay người liền đi. Lâm Vãn Vinh giữ lấy tay áo nàng:
- Ấy, tỷ tỷ, lúc tối lửa tắt đèn thế này, chẳng lẽ tỷ muốn bỏ lại một mình ta ở đây? Chơi xong rồi bỏ, tỷ cũng quá tuyệt tình đấy.