Trở lại doanh trướng, Lạc Nhưng đang thu dọn thì thấy tình trạng của hắn tức thì giật mình kinh hãi, vội nắm lấy tay áo:
- Đại ca, huynh làm sao thế này?
- À, vừa rồi đi đường gấp quá, không cẩn thận ngã một cái, rơi vào vũng nước thôi.
Lâm đại nhân mắt không chớp cười hì hì nói, trong lòng lại nhớ về hương vị sảng khoái đến từ ngực Từ tiểu thư.
Ngã vào vũng nước? Ngưng nhi dò xét hắn từ trên xuống dưới, hiển nhiên không tin lắm:
- Đại ca, huynh đi đường vẫn luôn long hành hổ bộ, vì sao hôm nay không cẩn thận như vậy? Xem huynh toàn thân bùn đất, mau cởi ra để thiếp giặt cho.
Có lão bà thật là sướng, cái gì cũng chẳng cần quan tâm, Lâm đại nhân loạt xoạt cởi áo ngoài, ngay cả nội y cũng ném ra, Lạc Ngưng mặt đỏ lên, gắt:
- Đại ca xấu chết đi, ai bảo huynh cởi sạch như thế, chẳng trách Từ tỷ tỷ nói huynh mặt dày. Ấy! Đây là cái gì?
Ánh mắt nàng tập trung vào cổ Lâm Vãn Vinh, chỉ thấy ở đó một mảng đỏ ửng, dấu răng chỉnh tề và chút son môi nhàn nhạt, dưới ánh đèn nhìn rất là rõ ràng.
- À, khi ta ngã vào vũng nước, không cẩn thận bị nhím cắn. Không có gì lớn đâu, sáng mai là ổn thôi.
Lâm Vãn Vinh vội che cổ, cười hì hì nói.
- A!!!
Lạc Ngưng dường như đột nhiên hiểu ra gật gật đầu, ngón tay ngọc nhỏ nhắn khẽ điểm lên trán hắn, cười nói:
- Nguyên lai là nhím cắn, nhím cắn người quả là trăm năm khó gặp. Vận khí của đại ca quả thực làm Ngưng nhi hâm mộ. Nhưng có một việc Ngưng nhi cảm thấy chút kỳ quái, làm sao vừa rồi Chỉ Tình tỷ tỷ trở về cũng toàn thân ướt đẫm đầy bùn đất, đại ca, chẳng lẽ tỷ ấy cũng ngã vào vũng nước?
Nha đầu nay thông minh lanh lợi, muốn dấu cũng không dấu được, Lâm Vãn Vinh cười lớn dày mặt nói:
- Có thể, cái vũng nước đó rất lớn, bảy tám người ngã vào không thành vấn đề. Ngưng nhi, có nước nóng hay không, mấy ngày không tắm uyên ương, ta rất nhớ. Không bằng đêm nay chúng ta tắm chung đi, nhân tiện ta sẽ dạy nàng một trò mới gọi là “thôi du” (1), rất mới mẻ, tin rằng nàng nhất định sẽ thích.
Mặc dù biết rõ hắn mượn cớ chuyển đề tài, nhưng nghe tướng công trêu chọc như thế nhưng Lạc tiểu thư trong lòng bốc hỏa, không dám đáp lời, chiếc cổ trắng cao cao nhuộm một màu phấn hồng, gắt:
- Đừng nói lung tung, Chỉ Tình tỷ tỷ ở ngay cách vách, cẩn thận làm tỷ ấy nghe được chẳng phải thẹn chết sao?
Thẹn, thẹn cái rắm, cô ta vừa rồi còn “hung thôi” (2) với ta đấy. So với nàng còn buông thả hơn, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, không nói thêm gì nữa.
Sau khi dặn mấy tên lính đun nước nóng xong, mang cho Từ tiểu thư ở vách bên mấy Lạc mấy thùng, sau đó Ngưng nhi liền phục thị đại ca tắm rửa.
Đêm xuân, mưa xuân, thâm vi hồng trang (3), từng trận hơi nóng bốc lên làm gò má như ngọc của Ngưng nhi ánh lên vẻ kiều diễm ướt át giống như phấn son thượng hạng. Lâm đại nhân trong lòng ngứa ngáy, ở trong thùng nước đưa tay xoa nắn một trận trên người Lạc tiểu thư, khắp nơi mềm mại non tơ giống như vuốt ve một tấm lụa thượng hạng.
Làn da Ngưng nhi của ta so với Từ Trường Kim không kém a, Lâm đại nhân sờ tới tức thì tâm thần thư thái, đại thủ tiến tới trước, khẽ đặt lên trên bộ ngực của nàng. Lạc Ngưng rên một tiếng thân thể mềm mại nhũn ra, thẹn thùng lườm hắn:
- Đại ca, đừng trêu đùa Ngưng nhi như vậy, Ngưng nhi không chịu nổi nữa!
Thấy ánh mắt nàng như muốn chảy nước, Lâm Vãn Vinh lòng như lửa thiêu, đang muốn kéo nàng tới thì Lạc Ngưng cười khanh khách tránh khỏi:
- Đại ca đừng có tác quái nữa, trước tiên phải tắm đã.
Hai người đùa bỡn một phen, tuy là đang trên đường hành quân nhưng lại có một loại lạc thú khác biệt. Lạc Ngưng cẩn thận chà lưng cho hắn, thấy dấu răng trên cổ kia sâu vào tận thịt, tức thì đau lòng vuốt ve, gắt:
- Cái này rốt cuộc là ai làm, tại sao lại hạ độc thủ như thế?
Lâm đại nhân ngâm mình trong thùng, sảng khoái rên mấy hơi, hai tay vỗ lên mặt nước, từng đóa hoa nước bắn lên người Lạc Ngưng làm nàng yêu kiều kêu lên.
- Ngưng nhi, nàng còn không tin đại ca sao, muội thấy đại ca ta là loại người phải chịu thiệt sao?
Hắn lau nước trên mặt, mặt nổi lên nụ cười phóng đãng:
- Lần này nhím cắn ta một cái, ta cũng đánh lên người nó mấy cái, chúng ta đánh hoà, không ai bị lỗ.
Lạc Ngưng đương nhiên biết tính của hắn, thiên hạ người có thể làm hắn chịu thiệt còn chưa sinh ra. Nhưng mà có thể làm đại ca chật vật như thế, người đó cũng không phải là nhân vật đơn giản.
Hai người chàng chàng thiếp thiếp sờ sờ mó mó, khó khăn lắm mới tắm xong. Lạc Ngưng dịu dàng nói:
- Đại ca, muội sang bên cạnh xem Chỉ Tình tỷ tỷ, tỷ ấy thân thể yếu đuối, lại dính mưa, không thể để nhiễm phong hàn được.
Nhớ tới bộ dạng quật cường của Từ Chỉ Tình, Lâm Vãn Vinh cũng không biết phải nói sao, thầm nhủ để Ngưng nhi đi xem sao cũng tốt, miễn cho nha đầu kia suy nghĩ lung tung. Hắn gật gật đầu, đột nhiên nhớ tới một việc, tìm trong rương bách bảo lấy ra rượu xoa bóp đưa cho Lạc Ngưng:
- Từ tiểu thư bị trật chân, muội đi xem sao đi, tiện tay đưa cho nàng ta rượu xoa bóp. Ta sẽ bảo người làm chút nước gừng, hai người bọn muội đều phải uống một chút để trừ đi hàn khí. Mưa xuân liên miên thế này, nếu không qua ba, năm ngày thì không ngớt đâu, chiếu cố tốt đến thân thể mới là quan trọng nhất.
Lạc Ngưng cười ngọt ngào, ôm lấy cổ hắn hôn một cái, ngượng ngùng nói:
- Tướng công, huynh thật tốt!