Một trận “rầm, rầm” vang lên, những binh sĩ đang bận rộn hạ trại vội vàng bỏ công việc, cả đội liền tập hợp lại.
Hồ Bất Quy phi tới như bay, không để ý nên chân dẫm vào nước bùn, thở hổn hển nói:
- Lâm tướng quân, đây là khói do quân thám báo của ta phát ra, phía trước nhất định có tình huống dị thường.
Từ Chỉ Tình nhíu mày nhìn về phương xa, mặt đầy vẻ âu lo:
- Sắc trời đã tối, lại là nơi núi cao rừng rậm nên chỉ có thể phán đoán phương hướng đại khái, vị trí cụ thể rất khó phân biệt, đành đợi thám báo tiền phương phản hồi mới biết phát sinh ra chuyện gì.
Đây là biện pháp của người có kinh nghiệm dày dạn, Hồ Bất Quy gật gù tán đồng, Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Từ tiểu thư, biện pháp nàng nói cố nhiên ổn thỏa, chỉ là nàng có nghĩ tới mấy vị huynh đệ phát ra khói này có sống trở lại hay sao? Nếu bọn họ không thể an nhiên trở về thì chúng ta đợi liền hơn mười ngày mười đêm cũng chẳng biết phía trước phát sinh cái gì.
Từ Chỉ Tình quá thông thuộc chiến trận, biết lời Lâm Tam nói rất có lý nhưng tình hình trước mắt lại không thể đưa lượng lớn đại quân lên núi, nghĩ một chút mới nói:
- Tình hình trên núi hiểm ác, cô quân (1) không thể thâm nhập. Theo ý ta, nên cho Hồ tướng quân mang hai nghìn binh mã tìm kiếm dọc theo núi, trước sau phải kết nối chặt chẽ với đại quân, vững bước tiến tới tìm kiếm thám báo tiền phương (2).
Biện pháp này không sai, với bản lĩnh của Hồ Bất Quy thì sẽ không xảy ra biến cố lớn, Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Hồ đại ca, cứ theo lời Từ tiểu thư nói làm đi. Phải chú ý, an toàn là hàng đầu, không được manh động, tìm thấy thám báo tiền phương liền lập tức dừng bước.
Hồ Bất Quy lĩnh mệnh, điểm binh mã chậm rãi tiến lên núi. Thấy Lâm Tam nhìn về phía trước không nói lời nào, Từ tiểu thư đưa mắt lườm hắn, hừ giọng nói:
- Bây giờ có thể buông tay được chưa?
- Buông tay? Buông tay gì?
Lâm Vãn Vinh kỳ quái nhìn nàng.
Từ tiểu thư cố gắng mấy lần, cuối cùng bàn tay nhỏ cùng thoát khỏi ma chưởng của hắn, tức giận nhìn hắn không nói gì.
Lâm đại nhân chẳng chút xấu hổ, cười hì hì nói:
- Dễ dàng như thế mà Từ tiểu thư hết lần này tới lần khác lại không rút ra, nhất định là bàn tay ta quá ấm áp rồi. Nàng không cần cám ơn ta, con người của ta luôn có tinh thần vì cộng đồng.
Thật sự không còn lời gì có thể nói với người này nữa, Từ tiểu thư đứng trên sườn núi chốc lát, quan sát cẩn thật rõ ràng địa hình rồi mới quay người xuống núi. Đường dốc dựng đứng, toàn là vũng nước, lầy lội vô cùng, Từ tiểu thư vén quần, cẩn thận nhón chân đi.
Thấy nàng nàng đi ngiêng ngiêng ngả ngả dường như lúc nào cũng có thể ngã xuống, Lâm Vãn Vinh đuổi tới nơi, đang muốn dắt nàng thì Từ tiểu thư quật cường xua tay:
- Ngươi làm cái gì? Không cần ngươi lo!
Lúc nói chuyện tâm thần nàng phân tán, một chân bỗng dẫm vào vũng nước. Từ tiểu thư “Ối” lên một tiếng thảm thiết, một chiếc tú hoa hài đã lún sâu vào trong bùn. Lâm Vãn Minh tay mắt lanh lẹ, vội đỡ lấy nàng.
Từ tiểu thư sắc mặt tái nhợt, trên trán mồ hôi lạnh ẩn hiện, một chân đã không nhấc lên được nữa, xem bộ dạng thì bị trật mắt cá chân rồi. Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ, dùng cách này tránh ta sao? Ta lại chẳng phải là hồng thủy mãnh thú, giờ nếm mùi đau khổ rồi.
Thấy bộ dáng lắc đầu của Lâm Tam, Từ tiểu thư lòng đau khổ, nghiến răng quay đầu đi:
- Cần gì ngươi xem, ta gẫy chân cũng không cần ngươi lo!
Từng giọt mưa xuân rơi xuống chảy trên mặt nàng, không phân biệt được là mưa hay là nước mắt. Cô nàng này tính khí thật đúng là nhất tuyệt, Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ than, đang muốn đỡ thì Từ Chỉ Tình lại giằng mạnh ra, quật cường bước về phía trước. Mắt cá chân đau đớn, nàng đứng không vững được mà ngã thẳng về phía trước.
Lâm Vãn Vinh bước tới mạnh mẽ giang tay ra, nghênh tiếp nàng “nhào vào lòng”. Từ tiểu thư ngã vào lòng hắn, trái tim đập loạn, vội kêu lên:
- Buông ta ra, ngươi mau buông ta ra.
- Buông cái gì mà buông? Còn chưa hết ồn ào à?
Lâm Vãn Vinh sắc mặt tối sầm, vỗ nhẹ lên mông nàng một cái:
- Thế nào? Nàng không sợ ta dùng quân pháp xử trí sao?
Xem như là về chơi đất cũ, mấy ngày không sờ rồi, cái mông nhỏ của nha đầu này tựa hồ lại lớn thêm mấy phân, sự đàn hồi này, sự mềm mại này, chậc chậc, thật là thú! Xem ra phải làm “quân pháp” thêm vài cái.
Từ tiểu thư còn chưa kịp tỉnh ngộ liền bị hắn tiếp tục chiếm tiện nghi, đang muốn nổi giận thì thấy Lâm Tam khom người xuống, cười hì hì xoay lưng ôm lấy hai chân mình, Từ Chỉ Tình hoảng hốt: