Từ Chỉ Tình đáp lời một tiếng, nhìn Lâm Vãn Vinh, môi son khẽ hé, nhỏ giọng đề nghị:
- Có thể xin ngươi trước tiên trốn dưới gầm giường một lúc không?
- Ở đâu cơ?
Lâm đại nhân quả thật không dám tin vào tai mình, dưới gầm giường ư? Nàng không thấy ngượng khi nói ra à? Nàng làm thế thì sao công bằng với Ngưng nhi, công bằng với Đại Hoa, công bằng với ta?
- Từ tiểu thư, ta thấy hay là ta cứ thẳng thắn với Ngưng nhi. Một nam tử hán đại trượng phu như ta, trốn dưới giường của nữ nhân, cô nói ta có xui xẻo hay không? Cô kêu ta sau này phải làm người như thế nào, lãnh tụ quần thư ra sao?
Lâm đại nhân mặt đầy thương tâm, vô cùng đau đớn, vừa nói vừa muốn bước ra cửa.
- Ta sắp bị ngươi hại chết rồi!
Từ tiểu thư khóe mắt ngấn lệ, khẽ than một tiếng, đẩy hắn lên giường, vội vàng đắp chăn lên rồi kéo màn tơ lại:
- Ngươi cứ trốn ở bên trong, đừng động đậy, đợi ta tiễn Ngưng nhi đi rồi ngươi lại chui ra, nghe rõ chưa?
- Rõ rồi, rõ rồi, sao mà không rõ được chứ.
Nằm trên giường thêu của Từ tiểu thư, ngửi mùi thơm ngát vương lại, Lâm đại nhân nghiêm khắc tự kiểm điểm, ta ti bỉ, ta đê tiện, cứ nằm trên giường của Từ tiểu thư như thế này, rất không nên a.
Từ tiểu thư thu dọn phòng một lượt rồi lau khô khóe mắt, thấy không còn chỗ sở hở nào nữa liền mở cửa phòng ra, Lạc Ngưng với khuôn mặt tươi cười từ ngoài bước vào, vội nắm lấy tay nàng hỏi han:
- Chỉ Tình tỷ tỷ, tỷ có phải sinh bệnh không? Sao lâu như vậy mới chịu mở cửa?
Nhìn khuôn mặt tươi cười xinh đẹp của Ngưng nhi, Tử Chỉ Tình hai má phát nóng, lắc đầu đáp:
- Ta không bị bệnh, chỉ là vừa rồi đang ngủ, nghe thấy muội gọi, thức dậy mặc quần áo nên tốn mất một khoảng thời gian.
Lạc Ngưng ngắm nghía nàng một lượt từ trên xuống dưới, cười duyên nói:
- Tỷ tỷ, chúng ta không phải là người ngoài. Tỷ ngủ dậy cũng không cần phải mặc tử tế như vậy, quần áo đầy đủ lệ bộ thế này thật không giống vừa ngủ dậy, tùy tiện khoác một cái áo ngủ là được rồi. Muội thấy trong phòng tỷ còn thắp đèn, cho rằng tỷ chưa đi ngủ, nên mới tới gọi tỷ.
Từ Chỉ Tình vốn ôn hòa điềm tĩnh, chỉ là nghe thấy hai câu này của Lạc Ngưng khiến nàng xấu hổ suýt chút nữa muốn chui xuống đất, vốn cho rằng đã sắp xếp ổn thỏa, không còn bất kỳ một dấu vết nào, ai ngờ Ngưng nhi chỉ để ý một chút liền tìm ra được sơ hở. Mặt nàng hồng lên, vội vàng nói:
- À, ta cũng vừa mới nằm xuống, chỉ là nghĩ tới chuyện mò bạc ngày hôm nay, trong lòng nhất thời xáo động nên mới quên không tắt đèn, thật khiến muội muội chê cười rồi.
- Đúng lúc quá, muội cũng thế.
Lạc Ngưng vỗ tay mỉm cười thích thú, mặt đầy nét vui vẻ:
- Muội cũng vì nghĩ tới chuyện tìm bạc mà không ngủ được, muốn cùng tỷ tỷ nói chuyện. Đại ca không biết đã đi đâu rồi, muội tìm chàng ấy một vòng mà không thấy, nghe nha hoàn nói là tỷ tỷ gọi hắn, đúng lúc tiện đường liền tới đây xem. Đại ca không có ở đây, chúng ta được dịp nói chuyện một chút đi.
Lạc Ngưng nói xong liền bước vào trong phòng, Từ tiểu thư trong lòng hốt hoảng, ngăn cũng không được mà thả cũng không xong, chỉ đành để mặc nàng vào phòng. Lạc Ngưng thấy trên bàn đặt chén trà, nắp chén trà để ở một bên, ngạc nhiên hỏi:
- Chỉ Tình tỷ tỷ, tỷ có khách tới à?
- Hả, không có. Là Lâm Tam vừa rồi tới, ta cùng hắn nói một số chuyện, sau đó hắn quay về rồi. Sao, muội không gặp hắn à?
Từ tiểu thư cố nén nỗi khẩn trương, chậm rãi trả lời.
Nghe đại ca từng tới đây, Ngưng nhi cũng không khách khí, cầm chén trà lên uống một ngụm, hi hi cười bảo:
- Nước trà vẫn còn nóng, đại ca đi cũng chưa lâu ha! Đại ca này, đêm khuya như vậy rồi còn long nhong ở bên ngoài, chẳng lẽ còn có hồng nhan tri kỷ ở Tế Ninh? Tỷ tỷ, tỷ ở trong cung lâu rồi, chắc biết đại ca có hồng nhan tri kỷ nào đó chứ?
Từ tiểu thư nghe vậy mặt đầy ngượng ngùng, vẫn cứ phải làm ra vẻ như không có chuyện gì, cười nói rất tự nhiên:
- Tại kinh thành, ta nghe nói hồng nhan tri kỷ của Lâm Tam nhà các ngươi không ít. Gần thì có đại tiểu thư của Tiêu gia, xa thì ngay cả công chúa của hoàng thượng cũng coi trọng hắn, gần đây còn nghe nói còn liếc mắt đưa tình với một tiểu cung nữ từ Cao Ly tới, tên gọi là Từ Trường Kim, hình như rất có hào cảm!
Hổ thẹn, hổ thẹn, Lâm đại nhân ở sau màn nghe vậy liền lắc đầu, Từ tiểu thư chụp cho ta cái mũ đa tình rồi, lão tử ngay cả tay của Từ Trường Kim muội muội cũng chưa sờ qua được mấy lần, thật sự đã phụ niềm hi vọng của cô rồi.
- Công chúa?
Lạc Ngưng giật nảy mình, vội vàng nắm lấy tay Từ Chỉ Tình:
- Từ tỷ tỷ, tỷ nói rõ cho muội xem nào, đại ca làm sao có thể quen biết với công chúa? Đại ca này, cả chuyện lớn như vậy cũng không nói với ta, đáng ghét, đêm này phải cho hắn ngủ ở bên ngoài mới được
Tiếng nói vừa dứt, hai nữ tử đồng thời khuôn mặt đỏ bừng, Lạc Ngưng thì bởi vì không chú ý để lộ ra quan hệ thân mật cùng đại ca, tuy nói sớm đã ván đóng thuyền, nhưng tấm màn che bị tự mình xé rách, chung quy cũng có chút xấu hổ. Từ tiểu thư thì vì câu "để hắn ngủ ở bên ngoài mới được", đây đúng thật gọi là người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Thấy Lạc Ngưng ở một lúc rồi mà vẫn chưa có ý rời đi, Từ Chỉ Tình thầm kêu khổ, nhất thời nhiều chuyện, không ngờ lại làm thay đổi cục diện như thế này, thật sự là nằm ngoài ý liệu của nàng, nàng vội vàng cười nói:
- Chuyện giữa hắn và công chúa, ta cũng là nghe lời đồn, có phải thật hay không, muội cứ để hắn tự mình nói là tốt nhất.
Lạc Ngưng gật đầu cười: