Rương bạc vừa được kéo lên, Lâm Vãn Vinh không dám trì hoãn lập tức mở tung, phái binh sĩ phân bạc và thiếc ra, xong xuôi tính toán lại một lần, 35 vạn lượng bạc không hơn không kém, lúc này hắn mới thật sự yên lòng, đem số bạc niêm phong lại cẩn thận, phái đại quân tầng tầng canh gác, Lạc Viễn trực tiếp giám sát để có thể hoàn toàn yên tâm.
Xong xuôi công việc thì trời đã sang đêm, đang định uống chút nước, hắn bỗng thấy Hồ Bất Quy phóng ngựa tới, nhảy xuống hồ hởi hỏi:
- Lâm tướng quân, nghe nói tìm được bạc rồi, là thật sao?
Lâm Vãn Vinh cười khoát tay, chỉ vào mấy rương bạc trong sân:
- Giả thế nào được? 35 vạn không thiếu một phân, đều đã ở đây.
Hồ Bất Quy mừng rỡ:
- Lâm tướng quân thật không phải người phàm, hiện tại ở Tế Ninh dân chúng đã truyền tai nhau rằng ngài khẳng khái hào phóng, quan tâm đến đời sống nhân dân, thả ra 30 vạn cá bột gầy dựng hi vọng cho ngư dân, trở thành đại ân nhân của Tế Ninh rồi. Họ còn truyền tụng rằng ngài là tinh tú hạ phàm, chuyên giải nguy nan, cứu độ dân chúng. Cả ngày nay dọc đường đi tôi đều nghe truyền thuyết về ngài. Ài…
Gã ảo não lắc đầu, uể oải nói:
- Chỉ tiếc lão Hồ ta hôm nay bận bịu việc công phải đến huyện nha Trúc Bình kia, không có cơ hội tận mắt chứng kiến.
Lâm Vãn Vinh ha ha cười:
- Gì mà tinh tú hạ phàm? Là phụ lão hương thân Tế Ninh thổi phồng ta rồi. Ta làm người còn chưa ra hồn, ăn uống vui chơi đều là đệ nhất, làm gì có chuyện quan tâm dân sinh, cứu độ dân chúng? Ờ, Hồ đại ca, vụ Trúc Bình thế nào rồi?
Hồ Bất Quy vẻ mặt ảo não đáp:
- Đám cẩu tử kia thật giảo hoạt, tôi đem quân tới thì bọn chúng đã chạy được nửa canh giờ. Tôi liều chết truy đuổi, chém giết vài người, còn lại chạy thoát ráo.
Điều này sớm đã nằm trong dự liệu, ta cũng không lấy làm kì quái, Lâm Vãn Vinh gật đầu, vỗ vai Hồ Bất Quy cười:
- Hồ đại ca, việc này ngươi làm tốt lắm, về kinh ta sẽ bẩm báo hoàng thượng, anh em ta cùng thăng quan phát tài, bạc vàng ào ạt kéo đến, ha ha ha ha.
Hồ Bất Quy nghe vậy buồn cười, vị Lâm đại nhân này thoạt trông cách cư xử thì như đại gian thương, nhưng mỗi khi gặp việc lớn lại chẳng hàm hồ chút nào, khiến mọi người phải kính nể.
35 vạn lượng ngân khố đã bị trộm một lần, giờ tuyệt không thể để mất mát gì nữa. Có Hồ Bất Quy tọa trấn, với cách làm việc bảo đảm của lão ca này, Lâm đại nhân đã thấy an tâm 200%, lại còn Lạc Viễn phụ giúp, khẳng định sẽ không có vấn đề gì. Lúc này hắn mới trút được gánh nặng, thở dài một hơi, quát lớn:
- Người đâu, dùng khoái mã đem thư tín chạy một mạch 800 dặm về kinh đô, báo tin vui cho hoàng thượng.
Ngoài trướng sớm đã có sư gia trong quân đứng cầm sẵn giấy bút, Lâm đại nhân chậm rãi bước tới hai bước, cười nói:
- Ta vốn không quen thảo tấu chương, nhờ ngươi viết giúp, nội dung là nhiệm vụ gian nan đột xuất lần này, mấy vạn tướng sĩ bất kể ngày đêm vất vả tìm kiếm, tướng quân Hồ Bất Quy hai đêm không ngủ bôn ba ngàn dạm truy bắt hung phạm. Tóm lại là viết dài chút, nhất quyết ghi ra đầy đủ tên họ huynh đệ dưới tay, để bọn họ gây được chú ý trước mặt hoàng thượng, coi như đây là chút giao tình của Lâm mỗ với mọi người.
Hồ Bất Quy mặt mày hớn hở, đi theo Lâm tướng quân thật chẳng sai, từ lần trước diễn binh ở sa trường, lần này vớt bạc trong hồ, mỗi dịp đều được lộ diện trước hoàng thượng, xem ra dăm ba năm sau, hoàng thượng thể nào cũng nhớ kĩ tên của lão Hồ ta thôi.
Sư gia cũng là người cơ trí, Lâm tướng quân muốn phải viết rõ tên từng huynh đệ quan quân, cả binh tốt dưới tay cũng phải ghi trên tấu chương, vậy tên của Lâm đại nhân có thể thiếu sao? Hiễu rõ tinh thần, sư gia múa bút như có thần trợ, mỗi đoạn đều bắt đầu bằng câu “Tướng quân không quản khổ lao, đem thân nhập hiểm, tự mình điều quân “ .v.v., hết sức ca ngợi Lâm đại nhân công đức vô lượng, rằng người dân hồ Vi Sơn yêu quí ủng hộ tướng quân ra sao.
Lâm đại nhân tiếp lấy tín thư, thưởng thức một lượt, mặt không đổi sắc buông câu:
- Viết rất khách quan! Có tiền đồ! Từ nay về sau chiến báo (báo cáo chiến trận) sẽ do ngươi đảm nhiệm!