Lại là Từ tiểu thư làm hỏng chuyện tốt của ta, cơ thịt trên mặt Lâm đại nhân co giật, nhéo lên cái mông của Ngưng Nhi, tức giận nói:
- Nha đầu họ Từ này có thù oán gì với ta hay sao, xuân quang tươi đẹp bao nhiêu vậy mà toàn bị nàng ta chà đạp.
Ngưng Nhi phì cười, xấu hổ nói:
- Rõ ràng là huynh giờ trò xấu, sao lại còn đi trách Chỉ Tình tỷ tỷ, tỷ ấy đâu có biết là chúng ta đang ….
Lạc Ngưng che mặt chạy ra ngoài, thấy ngay Từ tỷ tỷ đứng ở trên con thuyền đối diện, nhìn mình cười mà như không cười, vẻ mặt đó tựa hồ như nhìn thấu được điều gì.
Trái tim Lạc tiểu thư đập loạn cả lên, nói chuyện cũng chẳng còn rành mạch nữa:
- Từ… Từ tỷ.. tỷ.. tỷ gọi muội à?
Từ tiểu thư mỉm cười gật đầu, chỉ vào hai chiếc thuyền lớn đang từ xa bơi tới nói:
- Đi bảo cho cái tên vô sỉ kia biết, Lạc Viễn đã đưa thuyền lớn về rồi.
Lạc Ngưng ngẩng đầu lên nhìn, thấy xa xa có hai chiếc thuyền lớn vô cùng đang đi đến đây, Lạc Viễn đứng trên mũi thuyền ra sức vẫy tay với mình. Nàng xoay người muốn rời đi thì lại nghe thấy Từ tiểu thư nói:
- Ngưng Nhi, còn có một việc nữa.
Từ Chỉ Tình cười thần bí, chỉ vào ngực Lạc Ngưng.
Lạc tiểu thư nhìn xuống, tức thì giật mình thét lên, mặt đỏ như lửa, chạy tót vào trong khoang thuyền. Hóa ra vừa rồi khi nàng bối rối chạy ra, cho nên nút áo bên trên đã buộc nhầm một cái, lộ ra một mảng ngực trắng phau phau rơi ngay vào trong mắt của Từ tiểu thư.
- Đều tại huynh, tất cả là tại huynh đó!
Lạc Ngưng đấm lên ngực đại ca:
- Nhất định là Từ tỷ tỷ đã biết hết rồi, tỷ ấy đang nhìn muội chê cười đó.
- Chê cười? Có gì mà đáng cười chứ?
Lâm Vãn Vinh nói hùng hồn:
- Theo ta thấy, nàng ta phải hâm mộ mới đúng, hâm mộ muội có một lão công tốt như vậy. Ngưng Nhi, nếu như đã bị phát hiện rồi, vậy thì không cần phải sợ nữa, chúng ta tiếp tục đi , ha ha ha.
Bạch nhật tuyên dâm đúng là một giấc mộng rất vĩ đại, nhưng đáng tiếc, Lâm đại nhân hôm nay không có cách nào để hoàn thành nó nữa. Lạc Viễn đã dẫn hai chiếc của thuyền gỗ lớn của thủy sư Giang Nam tới rồi. Lâm đại nhân hận lắm, tên tiểu Lạc này làm cái gì mà nhanh như vậy, hỏng hết chuyện tốt của ta.
Hai chiếc thuyền lớn của thủy sư, dài hơn mười trượng, to lớn hùng tráng, tải trọng cực lớn. Nhìn thấy bên trong thuyền chứa đầy cát, làm thuyền ăn nước rất sâu, Từ tiểu thư nhíu mày, đúng là tên chết tiệt đó đã bảo người chất đầy cát vào hai chiếc thuyền rồi mang tới, rốt cuộc là hắn muốn làm cái gì đây? Không tự chủ được nàng liếc mắt nhìn hắn.
Lạc tiểu thư đứng ở bên người đại ca trong lòng có điều không nói ra được, thấy Từ tiểu thư nhìn qua bên này, thì xấu hổ cú đầu xuống, uyển chuyền chư nước lại ẩn chứa xuân tình, làm nàng diễm lệ như nữ thần sông Lạc ở trong nước, khiến ngay cả Từ tiểu thư cũng phải nhìn tới phát ngốc.
Ngưng Nhi thật là đẹp, nàng khẽ thở dài, trong mắt thoáng qua một tia ảm đạm mà chính mình cũng không nhận ra.
- Đại ca, đại ca, tiếp theo chúng ta làm gì?
Lạc Viễn hưng phấn nhảy từ trên thuyền xuống, rơi ngay trước mặt Lâm Vãn Vinh kêu toáng lên.
- Chớ vội, ta đã nói với đệ rồi, phải chuẩn bị những súc gố tốt nhất, dây thừng to nhất chắc nhất, đệ đã mang tới cả chưa?
Bởi vì tiểu Lạc làm hỏng chuyện tốt của Lâm đại nhân, nên Lâm đại nhân vô cùng bất mãn, đối xử với tiểu cửu tử nghiêm khắc hơn rất nhiều.
- Mấy thứ đó hả, sáng nay trước khi Hồ tướng quân đi tra xét nha huyện Trúc Bình đều đã chuẩn bị xong rồi, đệ vừa rồi chỉ là xảo hợp mà gặp được hai chiếc thuyền lớn này mà thôi.