Khi hắn xuống thuyền, thấy Lạc Ngưng cùng Từ Chỉ Tình đang chờ, Ngưng nhi hưng phấn nói:
- Đại ca, muội nghe tiểu Viễn nói đã thẩm tra ra chút đầu mối, có phải không?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười day day thái dương:
- Coi như là vậy, nhưng giá trị không lớn. Thu hoạch duy nhất là biết sào huyệt của tặc nhân ở quanh Tể Ninh. Ta đã phân phó Hồ Bất Quy tróc nã, nếu có thể túm được cá lớn, trực tiếp tìm ra nơi giấu bạc thì tốt. Bất quá ta nghĩ khả năng này không cao, mấy tên cẩu tặc này trơn như trạch, đêm qua sư gia của phủ nha không về, bọn họ nhất định đã đánh hơi được gì đó mà nửa đêm không ngừng dời đi, chính vì vậy việc này vẫn phải dựa vào chúng ta thôi.
Lạc Ngưng hướng về hắn cười ngọt ngào:
- Ngưng nhi tin tưởng đại ca, đại ca nhất định có thể làm được.
Nàng lấy từ bên cạnh ra một gói nhỏ đặt vào tay Lâm Vãn Vinh:
- Đại ca, ăn sáng đi. Đây là do muội cùng Từ tỉ tỉ dậy sớm tự làm, còn nóng đấy.
Từ tiểu thư tự làm điểm tâm? Thật là xấu hổ quá đi. Lâm đại nhân “ha ha” cười hai tiếng rồi hướng về Từ tiểu thư chắp tay:
- Từ tiểu thư quá khách khí, Lâm mỗ cẩm thấy có lỗi.
- Thấy xấu hổ thì khỏi ăn, giả dối!
Từ Chỉ Tình hừ một tiếng, bất quá thái độ này đã tốt hơn hôm qua lắm rồi, tối thiểu còn làm bánh điểm tâm cho Lâm đại nhân, cũng không biết Ngưng nhi cùng nàng đã nói với nhau những gì.
Sắc trời đã sáng tỏ, dọc theo bờ hồ bách tính càng lúc càng đông, chen kín hai bên bờ đến giọt nước cũng không lọt qua được.
Lâm đại nhân được Ngưng nhi hầu hạ ăn sáng, đứng lên vỗ cái bụng căng tròn, thấy tình hình trước mắt, nhất thời trợn mắt há mồm, lòng hiều kì của con người quả thực vô cùng vô tận. May mà đêm qua đã điều động binh mã thủ ở hai bên bờ hồ, bằng không chỉ với đám xem náo nhiệt này cũng có thể tạo nên một cảnh hỗn loạn tại hồ Vi Sơn. May mắn, may mắn! Lâm đại nhân lau lau mồ hôi lạnh trên trán.
Lạc Viễn đi truyền đạt mệnh lệnh đã trở về, nhân tiện còn dẫn theo lão lái thuyền cùng mấy trăm tên tráng hán theo phía sau.
- Đại nhân!
Lão nhân lái thuyền ôm quyền chạy tới nói:
- Tiểu lão may mắn không nhục mệnh, từ sớm hôm qua đến hôm nay, chúng ta tổng cộng đan được sáu mươi bộ lưới, mỗi bộ bốn dặm, dài đủ hai trăm bốn mươi dặm. Ba mươi vạn con cá bột kia cũng tới, chỉ cần đại nhân ra lệnh một tiếng thì có thể thả vào hồ. Dọc theo hai bên bờ hồ, tất cả ngư dân tráng hán chúng ta đều chờ lệnh của đại nhân.
- Tốt quá rồi!
Lâm đại nhân mừng rỡ giữ chặt tay lão:
- Đại thúc, người bảo mọi người mang toàn bộ sáu mươi bộ lưới ra, một phần thả lưới quanh sáu mươi dặm khu vực mặt hồ, rồi sử dụng thuyền nhỏ mà kéo! Một phần khác thì thả từ mép sông và đứng ở hai bên bờ sông để kéo. Mỗi bộ lưới lúc đó phải duy trì khoảng cách vài trượng, không cần cách quá xa, có điều cần nhớ kĩ là nhất định phải đem toàn bộ khu vực sáu mươi dặm trên mặt hồ này đặt trong phạm vi lưới.
- Cái này không thành vấn đề, lưới ta có, nhân công ta cũng có!
Lão nhân kiêu hãnh cười:
- Chỉ là tiểu lão không hiểu, bây giờ là tiết đầu xuân, trong hồ không có cá, cái gì mò được chúng ta đều mò hết năm ngoái rồi, bây giờ cần nhiều lưới vậy để mò cái gì?
- Cá năm ngoái đã đánh bắt hết, nhưng cá năm nay còn chưa có đánh!
Lâm đại nhân cười thần bí :
- Thả cá, đánh cá, đại thúc ngươi tự nói ra mà đã quên rồi sao?
- Thả cá, đánh cá? Đại nhân nói chính là cái đám cá bột sắp thả này sao? Nhưng đại nhân, cá bột mới phóng tại sao lại muốn vớt lên ngay? Cái này không phải chặn đứng vụ mùa của chúng ta sao?
Lão nhân cảm thấy khó hiểu, nói.
Lâm Vãn Vinh cười ha ha:
- Đại thúc yên tâm, ta không phải muốn vớt cá bột lên, chỉ là mượn chúng sử dụng một chút, cho chúng khiêu vũ.
Lão nhân nghe không hiểu, bất quá vị này đại quan nhân này là người hòa nhã dễ gần, lại còn giải quyết vấn đề cấp bách cho ngư dân, nhìn qua không phải người xấu nên cũng không truy vấn nữa.