An bài xong mọi chuyện, tâm trạng Lâm Vãn Vinh đã khá hơn nhiều, hắn nắm tay Lạc Ngưng suốt dọc đường, kể chuyện cười “người lớn” cho nàng nghe, làm Lạc tài nữ mặt phấn đỏ lựng, ngực nảy rung rinh, tim đập thình thịch liên hồi, nhưng trong lòng lại nôn nao muốn thử xem sao.
Từ Chỉ Tình đứng cạnh hai người, ngôn từ dâm đãng của hắn thỉnh thoảng lại đập vào tai khiến nàng kinh hồn táng đảm, sau rồi cũng quen dần chẳng còn cảm giác gì. Lạc Ngưng bây giờ không còn quấn lấy nàng như hình với bóng giống ngày xưa, với trách nhiệm của một người bạn chí cốt, Từ Chỉ Tình vẫn theo sát hai người, trên đường chỉ đáp lời Ngưng nhi, đối với Lâm đại nhân thì hoàn toàn phớt lơ. Sau mấy lần bị lờ khéo, Lâm đại nhân đành biết thân biết phận chả tự rước vạ vào thân nữa.
Chặng thủy lộ sáu mươi dặm rất suôn sẻ, tới trưa đã đi hết. Lâm Vãn Vinh không ngừng quan sát trên đường, sáu mươi dặm hồ bao la bát ngát, lau sậy thưa thớt, rất thích hợp để tung lưới vét. Lòng nhẹ nhõm thêm vài phần, hắn dặn dò Lạc Viễn dẫn vài ngư dân đi thả phao ở một số vị trí trong vòng sáu mươi dặm, rào quanh phương vị ước lượng cách bờ sáu mươi dặm, đoạn lại phái binh mã ngày đêm canh gác rồi mới an tâm.
- Đại ca, huynh muốn dùng lưới bắt cá để mò bạc thật à?
Nhìn các phao mốc được ngư dân thả xuống nước, Lạc Viễn hỏi với giọng hơi nghi ngờ:
- Đệ nghĩ Từ tỷ tỷ nói có lý đấy, đáy thiếc của lưới đánh cá rất nhẹ, tuyệt đối không thể chìm xuống đáy hồ được đâu.
Thấy Từ Chỉ Tình dỏng tai nghe lỏm, Lâm Vãn Vinh sao chịu để nàng như nguyện, bèn cười ha ha vỗ vai gã nói:
- Sơn nhân tự có diệu kế. Tiểu Lạc, đại ca làm việc mà đệ còn không yên tâm ư? Phải rồi, còn một chuyện, đợi lát nữa đệ hãy để lộ tin chúng ta đã tìm thấy vị trí chôn ba lăm vạn lạng bạc trong hồ Vi Sơn rồi, sáng sớm mai chúng ta sẽ vét bạc lên, he he.
- Đại ca, huynh hoài nghi gần đây vẫn còn tặc nhân à?
Lạc Ngưng thỏ thẻ hỏi.
- Tất nhiên.
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Ngưng nhi, muội nghĩ xem, nếu muội là tặc nhân, sau khi chôn số bạc đó xuống hồ, muội có thể yên tâm bỏ đi không?
- Không.
Lạc Ngưng lắc đầu:
- Muội nhất định sẽ phái nhân mã trông coi canh chừng xung quanh, một khi có bất kỳ biến động nhỏ nào sẽ nghĩ cách chuyển vị trí đống bạc. A, muội hiểu rồi. Đại ca, huynh đang chờ tặc nhân tự đâm đầu vào lưới chứ gì?
Lâm Vãn Vinh chỉ cười không trả lời, Từ Chỉ Tình kéo tay Lạc Ngưng giải thích:
- Chưa chắc đã tự đâm đầu vào lưới, nhưng sẽ không khỏi lộ sơ hở trong lúc nóng vội. Đêm nay tiểu Viễn phải dẫn nhân mã tuần tra liên tục trên sáu mươi dặm hồ này, đề cao cảnh giác, gặp nhân vật khả nghi nào phải lập tức khống chế.
Lạc Viễn nhìn Lâm Vãn Vinh như muốn trưng cầu ý kiến của hắn. Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, Lạc Viễn tức thì hưng phấn nói:
- Đại ca và Từ tỷ tỷ cứ yên chí lớn, đệ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Đại ca, đệ nghe Hồ tướng quân nói, chuyến đi Sơn Đông này hoàng thượng đã hạ ý chỉ, các quan viên lớn nhỏ của Sơn Đông cùng binh mã lương thảo đều giao huynh điều động. Huynh có thể điều cho đệ bốn năm vạn binh mã thủ hạ của huynh không? Đệ nhất định sẽ bao vây sáu mươi dặm hồ này đến con kiến cũng chui không lọt.
Lâm Vãn Vinh gõ đầu gã một cái, cười mắng:
- Tiểu tử ngươi ấm đầu à? Tưởng đây cũng giống mấy trò nặn bùn, chơi nhà chòi hử? Mở miệng ra là đòi năm vạn người, ngươi lãnh đạo được không?
Từ Chỉ Tình và Lạc Ngưng cười khúc khích, Lạc Viễn ngượng ngập gãi đầu gãi tai:
- Thế huynh cho đệ bao nhiêu nhân mã? Khó khăn lắm mới nhận được nhiệm vụ lĩnh binh, người ít thì đệ chả làm.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ăn một miếng cũng chẳng béo ngay được (ý nói việc gì cũng phải có quá trình, không thể có chuyện một bước lên trời), trước kia đệ dẫn các huynh đệ Hồng Hưng đi đánh chém còn tàm tạm. Nhưng hiện tại không phải dẫn dắt Hồng Hưng, mà là lĩnh binh đánh trận, đâu phải trò đùa. Lát nữa về đệ hãy đi tìm Hồ Bất Quy Hồ đại ca, mang năm nghìn nhân mã tuần tra sáu mươi dặm hồ này. Làm tốt công việc đi, sau này cơ hội tự nhiên sẽ không thiếu phần đệ, ai bảo đệ là em vợ của ta chứ, con người ta trước giờ rất hay bao che người nhà mà.
Lạc Ngưng nghe vậy thẹn thùng khôn xiết, liền véo mạnh vào eo hắn, Lạc Viễn thì hưng phấn cực độ:
- Được, quyết định vậy đi. Lần này đệ lĩnh năm nghìn, lần sau sẽ lĩnh năm vạn. Phải rồi, đệ nghe nói Lý Thái tướng quân sắp dẫn hai mươi vạn đại quân xuất kích kháng Hồ. Đại ca, huynh nói với lão tướng quân xem có thể tính thêm phần đệ không, đệ không yêu cầu nhiều, chỉ cần một vạn nhân mã là hả lòng hả dạ rồi. Đệ đảm bảo sẽ chém lũ chó Hồ đó người ngựa ngã rạp, không bao giờ dám khơi mào chiến tranh nữa.
Lạc Ngưng có vẻ khẩn trương, vội nháy mắt ra hiệu với Lâm Vãn Vinh. Lạc gia chỉ có mình Lạc Viễn là người nối dõi, ra tiền tuyến kháng kích người Hồ nào phải trò chơi, vạn nhất Lạc Viễn có tổn thương gì thì Lạc gia sẽ kết thúc ở thế hệ này mất.
Lâm Vãn Vinh cười nhăn nhó, tiểu tử này hoành hành ở Kim Lăng quen rồi, dưỡng thành tính cách không sợ trời không sợ đất, coi người Hồ như bùn đất dễ nhào nặn chắc. Hắn đang định lên tiếng thì Từ Chỉ Tình đã cất lời:
- Tiểu Viễn, đệ nói với hắn những điều này thì có tác dụng gì? Con người hắn tự tư tự lợi, chỉ nghĩ cho chút lợi ích nhỏ nhoi của bản thân, không đếm xỉa đến đại nghĩa quốc gia dân tộc. Lý tướng quân đã mấy lần mời hắn lĩnh binh tương trợ, kháng kích người Hồ, nhưng đều bị cự tuyệt. Ta thấy, nếu người Hồ tiến đánh, thể nào hắn cũng sẽ là người bỏ chạy đầu tiên.
- Đại ca không phải hạng người đó!
Lạc Viễn mặt đỏ gay, gân cổ cãi:
- Huynh ấy có dũng khí, có mưu trí, không sợ quyền quý, nộ đấu Bạch Liên giáo, ba lần giỡn tiểu vương gia, ở Kim Lăng người người đều hay, huynh ấy là anh hùng chân chính.
- Vậy sao?
Từ Chỉ Tình dửng dưng:
- Đấy có lẽ là trước kia, nhưng giờ thì chưa chắc. Đến chiến trường hắn cũng chẳng dám ra thì còn xưng anh hùng nỗi gì.
Nha đầu này tâm tư sâu xa thật, đến tận đây rồi mà vẫn không quên dùng phép kích tướng. Lâm Vãn Vinh cười hi hi nói:
- Tiểu Lạc, đại ca chả phải anh hùng gì cả, ta chỉ là kẻ sống không lý tưởng, về việc ra tiền tuyến đánh trận, ta đích thực không hề muốn đi.
- Đại ca, tại sao chứ?
Lạc Viễn hớt hải:
- Thành Tế Ninh này là do huynh đánh hạ, Bạch Liên giáo cũng là huynh tiêu diệt, sao bây giờ huynh lại không muốn đánh trận? Đánh thắng rồi sẽ được phong hầu phong tướng, người đời ai cũng thèm nhỏ dãi ra kìa!
Lâm Vãn Vinh vỗ vai gã, cười nhạt ngâm:
Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ