Sau một lượt tuần tra trên hồ Vi Sơn, ngoại trừ một lần nữa được ngắm cảnh mặt hồ mênh mông trên nền trời xanh thẳm thì không còn thu hoạch nào khác.
Sắc trời ngày càng sáng tỏ, sương mù dần tan, vầng mặt trời đỏ đã nhô nửa đầu lên khỏi mặt nước xanh, dát một lớp vàng chói lọi lên mặt hồ, đem lại cảm giác ấm áp dị thường.
Lạc Ngưng ngả vào người Lâm Vãn Vinh, những tia nắng mai chiếu vào mặt nàng làm ửng lên từng điểm vàng kim, hòa lẫn với làn da trắng bóc của nàng, xinh đẹp tuyệt trần. Ngưng nhi mắt long lanh hạnh phúc, khoác tay Lâm Vãn Vinh, cất giọng nhu mỳ:
- Đại ca, giá mà ngày nào cũng được ngắm mặt trời mọc cùng huynh, cả đời này Ngưng nhi không còn đòi hỏi gì nữa.
Đàn bà đúng là động vật cảm tính, vừa mới đây còn lo không tìm thấy bạc, thoắt cái đã hướng về một tương lai tươi đẹp rồi. Lâm Vãn Vinh cười méo xệch, quay sang dặn Lạc Viễn:
- Tiểu Lạc, bảo các anh em trên thuyền dừng lại ăn sáng đã, sau đó chúng ta tiếp tục kiểm tra.
Lạc Viễn gật đầu thưa vâng rồi truyền tin xuống dưới. Những hộ sống trên hồ, ăn mặc, ngủ nghỉ, đi lại đều phụ thuộc vào một con thuyền nhỏ, chẳng mấy chốc đã thấy khói bếp lượn lờ trên các thuyền xung quanh, mùi cơm cá thoảng qua thơm nức.
Sau một hồi tất bật, ông lão lái thuyền bưng cho Lâm Vãn Vinh một bát canh cá:
- Quan gia, nếm thử canh cá tươi của hồ Vi Sơn chúng tôi xem. Cá này lão hán mới bắt đêm qua đấy, đầu xuân đánh cá trong hồ không dễ đâu, vốn là định tặng cho Lạc đại nhân dùng thử, ai ngờ lại xảy ra chuyện này.
Lâm Vãn Vinh vội đỡ lấy bằng hai tay, mỉm cười cảm kích rồi đưa cho Lạc Ngưng:
- Mùa đông đánh cá còn những con lọt lưới sống đến mùa xuân đây mà. Qua một mùa đông lạnh giá, được ăn bèo no đủ, con nào con nấy béo tốt lắm, giờ là lúc bổ nhất đấy. Ngưng nhi, muội sức khỏe yếu, uống ngụm canh ấm người trước đi, đêm qua lại mất máu nữa chứ, phải tẩm bổ cho khỏe.
Lạc Ngưng nghe câu đầu cảm động lắm, nhưng sang câu sau hắn đã đổi giọng ngay, chẳng bao giờ nghiêm túc được lâu. Nàng lườm mắt quở trách, véo trộm một cái vào eo hắn, đón lấy bát canh, hé môi hớp một ngụm nhỏ.
Canh vừa vào miệng, vị thơm đậm đà đã thấm tràn khắp khoang miệng. Lạc Ngưng được thỏa mãn khẩu vị, bất giác lại uống thêm ngụm nữa, xuýt xoa:
- Ngon quá. Muội ở Tế Ninh mấy tháng rồi mà chưa từng ăn bát canh cá nào ngon thế này.
Lâm Vãn Vinh cả cười:
- Muội ít tới hồ Vi Sơn nên khó mà được thưởng thức mỹ cảnh, nếm món ăn ngon. Nơi đây non nước tươi đẹp, cảnh vật hấp dẫn, thực sự là một vùng quê giàu có, lắm cá nhiều thóc.
Nói đến đây, hắn liền nhớ lại khi xưa lúc tiến đánh thành Tế Ninh, trong màn mưa pháo, hắn vì cứu An tỷ tỷ và Tiên Nhi mà bị thương, sau lại được họ liều chết cứu ra, ba người gắn bó bầu bạn, chèo thuyền dưới ánh trăng trên hồ Vi Sơn. Một cảm giác hạnh phúc, hồi ức từ từ trỗi dậy trong tâm trí. Những ngày tháng ung dung tự tại như thế, đời người liệu có được mấy lần? Nếu lần đó An tỷ tỷ không giả chết thì làm sao có những kỷ niệm ấy chứ? Hắn thở dài sườn sượt, Tiên nhi thì ở kinh thành, nhưng ả hồ ly tinh vũ mị, giảo trá kia giờ ở phương trời nao? Nàng có nhớ đến quãng thời gian đó giống hắn không? Mẹ kiếp, lão tử nhớ ả hồ ly lẳng lơ đó chết đi được.
- Đại ca, đại ca, huynh nhìn kìa, là Chỉ Tình tỷ tỷ.
Lạc Ngưng bỗng kéo ống tay hắn, hưng phấn kêu.
Từ Chỉ Tình? Lâm Vãn Vinh đang trầm tư cũng giật mình, ngẩng đầu nhìn ra. Sương mù trên mặt nước đã tan hết, tình cảnh trên hồ rất sáng sủa rõ nét. Đằng xa, từ chỗ nước sâu có một con thuyền nhỏ đi đến, một nữ tử áo xanh đứng ở đầu thuyền, thần tình lạnh nhạt, không nói không cười, vài giọt sương đọng trên búi tóc, lấp lánh năm màu rực rỡ dưới ánh bình minh khiến khuôn mặt nàng càng thêm xinh đẹp kiều diễm.
- Chỉ Tình tỷ tỷ, Chỉ Tình tỷ tỷ.
Còn cách xa tít, Lạc Ngưng đã rối rít vung vẩy cánh tay, hồ hởi gọi to. Từ Chỉ Tình nhìn thấy Lạc Ngưng, hơi sững người rồi gật đầu tỏ ý, con thuyền nhỏ từ từ lại gần.
- A, ta đột nhiên nhớ ra, đám lau sậy ngang qua lúc nãy hình như chưa kiểm tra kỹ. Tiểu Lạc, chuẩn bị cho ta một chiếc thuyền nhanh nhất, ta có việc phải đi trước.
Thấy tình hình không ổn, Lâm đại nhân ngay lập tức muốn cắp đít bỏ chạy. Trong lòng hắn có quỷ, chuyện đêm qua vốn chỉ có trời biết đất biết, Lâm biết Từ biết, nhưng nha đầu Từ Chỉ Tình này đâu có dễ gạt, trên người mang theo cả nỏ liên hoàn, đêm qua còn bắn lão tử bốn phát, ai mà biết lát nữa gặp mặt cô ả có nổi điên lên không? Vạn nhất cô ta trở mặt chơi một quả cá chết lưới rách thì toi, sống chết chuyện nhỏ, thất tiết mới là chuyện lớn. Cô ta mà nói toạc ra thì thanh danh giữ thân trong sạch của Lâm đại nhân ta sẽ bị hủy hoại trong giây lát.
Lạc Ngưng kéo tay áo không tha cho hắn, cười nói:
- Đại ca chỉ thích nói lung tung, vừa rồi trên đường chúng ta đi làm gì có lau sậy? Trời giá rét thế này mà Chỉ Tình tỷ tỷ vì chuyện nhà bọn muội phải ra hồ giữa canh tư, mình nhất định phải cảm tạ mới được.
- Vậy hả? Thế thì vất vả thật!
Lâm đại nhân miệng cười ha ha, muốn biến trước mà bị Lạc Ngưng đeo cứng, mắt thấy thuyền của Từ Chỉ Tình ngày một đến gần, trong bụng hắn kêu khổ không ngớt.
- Tỷ tỷ nói đúng, vì chuyện nhà chúng ta Từ tỷ tỷ phải bôn ba ngàn dặm, chịu vô vàn vất vả, chúng ta phải cảm tạ tử tế. Đại ca, dù sao cũng không gấp gì chút ít thời gian, đúng lúc găp được Từ tỷ tỷ, huynh thử xem tỷ ấy có phát hiện gì không. Không khéo hai người cùng bàn bạc sẽ ra biện pháp đấy.
Lạc Viễn gật đầu đồng tình, vẻ rất nghiêm túc phân tích.
Thằng ôn này, muốn hãm hại đại ca ngươi hả, ta và Từ tỷ tỷ của ngươi nước lửa khó hòa hợp, cùng bàn bạc cái rắm á. Lâm đại nhân trừng mắt nhìn tiểu Lạc, hận không thể đạp tên tiểu tử phá bĩnh này một cước lăn xuống nước.
Trong lúc nói chuyện, con thuyền chở Từ Chỉ Tình đã cận kề, Lạc Viễn và người lái đò giữ thuyền, Từ Chỉ Tình nắm tay Lạc Ngưng, nhảy lên thuyền của họ.
Trên tóc Từ Chỉ Tỉnh mắc những giọt sương trong suốt, mặt đỏ cóng, đôi mắt mỹ lệ hơi sưng lên, thần sắc rất mệt mỏi. Lạc Ngưng hoảng hốt hỏi:
- Tỷ tỷ, tỷ làm sao thế này, tỷ khóc à?
- Không phải.
Từ Chỉ Tình hờ hững đáp:
- Sáng sớm trên hồ sương gió mạnh quá, thổi vào mắt tỷ nên mới hơi sưng đỏ thôi.
Lạc Ngưng nắm tay Từ Chỉ Tình, vành mắt đỏ hoe nói:
- Tỷ tỷ, sao tỷ canh tư đã ra hồ? Thời tiết giá lạnh như vậy, nếu tỷ bị rét cóng thì tiểu muội sẽ áy náy suốt đời.
Từ Chỉ Tình mỉm cười, nhấc tay phủi sương trên tóc, nói:
- Ngưng nhi nói gì vậy, chúng ta là tỷ muội, cần gì phải khách sáo thế chứ? Tỷ nửa đêm không ngủ được, muốn nhân lúc còn sớm ra hồ xem, không ngờ hồ Vi Sơn này rộng lớn đến thế, tỷ đi suốt mấy thời thần mới chỉ được vài dặm ngắn. Thấy không còn sớm nữa, tỷ sợ mọi người mong nên đang quay về đây.
Nghe Từ Chỉ Tình nói “nửa đêm không ngủ được”, Lạc Ngưng tưởng rằng sự việc đã bại lộ, không nén nổi mặt đỏ bừng, vành tai nóng rần, hổ thẹn cúi đầu:
- Tiểu muội thất lễ, đêm qua…
- Đêm qua không xảy ra chuyện gì.
Từ Chỉ Tình cướp lời.
- Tỷ ở trong phòng muội chờ mãi rồi ngủ thiếp đi, không nhìn thấy ai cả.
“Sao Từ tỷ tỷ nói có vẻ giấu đầu hở đuôi thế nhỉ, chẳng lẽ đêm qua tỷ ấy đã nhìn thấy gì, hoặc nghe thấy gì rồi?” Nghĩ vậy, Lạc Ngưng toàn thân phát sốt, bụng thấp thỏm không yên, ngượng đến độ không dám ngẩng đầu. Hai người đều có tật giật mình, lai không dám thổ lộ với đối phương, chỉ thầm đoán bừa, cứ như đang đánh đố nhau.
- À, phải rồi, Chỉ Tình tỷ tỷ, tỷ có tìm thấy gì trên hồ không? Tỷ xem có thể thảo luận cùng đại ca được chăng, ý, đại ca, đại ca đâu rồi…
Lạc Ngưng định lôi đại ca ra nói chuyện với Từ tiểu thư nhưng tìm tứ phía không thấy bóng người, đang sinh lòng nghi hoặc thì người lái thuyền từ khoang sau tiến đến nói:
- Tiểu thư, cô hỏi vị quan nhân lúc nãy à? Hầy, anh ta cướp việc của tiểu lão nhi rồi, đang ở đuôi thuyền nhóm lửa nấu cơm kìa. Ài, lão chưa từng gặp vị quan nhân nào hòa ái thân thiện, lấy giúp người làm vui như vậy, tiểu thư theo anh ta là có phúc rồi!
Đại ca trở nên chịu khó từ bao giờ vậy ta? Lạc Ngưng nghi ngờ không chỗ nào giải tỏa, chợt thấy Lạc Viễn đẩy Lâm Vãn Vinh đi ra, Lâm đại nhân quấn tạp dề quanh hông, miệng léo nhéo:
- Làm gì đấy, làm gì đấy, ta còn phải nấu cơm!
- Là ngươi?
Từ Chỉ Tình mắt phun ra lửa, nghiến răng giận dữ.
- Đứng gần quá, nhìn không rõ!
Lâm Vãn Vinh lùi lại vài bước, cách xa Từ tiểu thư, tỷ mỷ săm soi một lượt, cất giọng kinh ngạc:
- A, chẳng phải là Từ tiểu thư đấy ư, ai da, sao cô lại ở đây, lâu lắm không gặp, cô khỏe chứ?
Ngôn từ của hắn thể hiện sự ân cần cứ như hai người là bạn thân lâu ngày mới gặp, Lạc Viễn nghe mà cảm khái, đại ca luôn đối xử với mọi người nhiệt tình, sung mãn sức sống vậy đó.
- Ta rất khỏe, chẳng hay Lâm đại nhân ngài đêm qua tốt đẹp chứ?
Từ Chỉ Tình cười gằn, ánh mắt sắc bén như có thể giết người.
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Lạc Ngưng đứng bên mặt đỏ rực, liếc trộm đại ca một cái, my mày thoáng hiện vẻ phong tình.
Hỏi thừa, ta đây có hương đăng mỹ nhân bầu bạn, trướng phù dung ấm mảnh xuân tình, gối uyên ương trọn vầng nhật nguyệt, khoái hoạt hết biết ấy chứ. Thấy bộ dạng quắc mắt coi khinh của Từ tiểu thư, hắn cười khan vài tiếng đáp:
- Nhờ ơn tiểu thư nhớ mong, đêm qua cũng không tệ, tốt hơn tiểu thư chút chút.
- Vô sỉ, không biết xấu hổ!
Từ Chỉ Tình nghiến răng căm hận, trong mắt lăn tăn gợn lên ánh lệ.
Giọng nàng tuy nhỏ nhưng Lạc Ngưng nghe không sót một câu, thấy đại ca và Từ tỷ tỷ dường như có một sự ngăn cách lớn, nàng lo lắng nắm tay Từ Chỉ Tình nói:
- Từ tỷ tỷ, tỷ hiểu lầm gì đại ca phải không? Con người đại ca rất tốt, cần cù lương thiện, thật thà khiêm tốn, ít tiếng ít lời, bảo vệ kẻ yếu, tỷ đồng hành cùng huynh ấy, có lẽ cũng cảm nhận được chứ!
Lạc Viễn miệng há hốc mãi không đóng lại nổi, hóa ra đại ca trong lòng tỷ tỷ có địa vị cao quý đến thế cơ à, “trong mắt người yêu hóa Tây Thi” (ý nói vì yêu nên thấy người yêu mình cái gì cũng đẹp, cái gì cũng tốt), các cụ nói chớ có sai mà, bằng không sao mình hiểu về đại ca hoàn toàn tương phản với tỷ tỷ? Lâm đại nhân thì cảm thấy toàn thân thư thái, hảo Ngưng nhi của ta, có kiến giải, người khác chỉ biết đánh giá ta qua bề ngoài, chỉ riêng nàng thấy được những thứ sâu sắc nhất ẩn giấu trong tâm hồn ta!
Từ Chỉ Tình dở khóc dở cười, theo như Ngưng nhi nói thì Lâm Tam có thể xem là người thật thà nhất thiên hạ rồi. Nếu nói Lâm Tam thật thà, đến lợn cũng phải phì cười.