Đêm nay, hai người tình lang ý thiếp, ân ái ngọt ngào không tả xiết. Lạc tài nữ tuy bề ngoài ôn nhu điềm đạm nhưng lại là người dám yêu dám hận, giờ tâm nguyện được thỏa mãn, ngay trước bàn trang điểm, nàng thẹn thùng phối hợp cùng đại ca, mặc cho hắn hành sự. Nhìn trạng thái thân mật của mình và đại ca trong gương, trong lòng nàng ngoài sự xấu hổ còn xen lẫn một cảm giác kích thích mãnh liệt, rên rỉ thở gấp, triều lên triều rút, tạo nên cảnh xuân mỹ miều, vô vàn nóng bỏng trong căn phòng nhỏ bé đơn sơ.
Sau vài độ mây mưa, Lâm Vãn Vinh hùng phong không giảm, tráng chí chưa nguôi, Lạc tiểu thư kiều diễm phơi phới, hoa đã nở mấy lần, khó mà tiếp tục nhận ơn mưa móc, nàng ngượng ngùng rúc vào lòng hắn ngủ thiếp đi trong niềm hạnh phúc.
Sớm hôm sau khi Lâm Vãn Vinh tỉnh giấc, Lạc Ngưng đã thức dậy trước hắn, mắt hạnh hé mở, mặt hồng hoa đào, cánh tay trần ôm sít quanh ngực hắn, bộ ngực đầy đặn của nàng nhẹ nhàng ma sát phía trước. Lạc tiểu thư mặt như tô son, cái miệng nhỏ thở ra một làn hương thơm nhạt, thẹn thùng nói:
- Đại ca, huynh tỉnh rồi à?
Lâm Vãn Vinh cười ha ha nhón mũi nàng:
- Ngưng nhi, bây giờ không được gọi đại ca nữa, phải gọi là tướng công.
Lạc Ngưng “ừm” một tiếng, nép sát vào lòng hắn:
- Tướng công, chàng là đại ca của Ngưng nhi, cũng là tướng công của Ngưng nhi. Gọi chàng thế nào, Ngưng nhi cũng đều cam tâm tình nguyện.
Lạc Ngưng mới trở thành phụ nữ, khuôn mặt hồng hào chất chứa phong vận xuân tình nồng nàn, môi anh đào đỏ thắm lúc khép lúc mở như mới bôi son, tươi tắn chín mọng như thể tích nước, phong vận vũ mị đó thực quá sức hấp dẫn, dụ hoặc vô hạn.
Lâm đại nhân giương mắt đờ đẫn ngắm nàng, ra sức nuốt nước bọt, ***, đúng là vớ được bảo bối rồi, Ngưng nhi trông thì dịu hiền như nước nhưng thực tế bên trong rất khiêu gợi. Lâm Vãn Vinh chưa từng gặp ai nóng bỏng và bạo dạn như nàng đêm qua, sự cuồng nhiệt như lửa đó khiến Lâm đại nhân sảng khoái đến cực điểm.
Hai người lưu luyến nhổm dậy khỏi giường, nhìn đóa hoa đào mới thêu trên ga giường, Lạc Ngưng kêu một tiếng, sắc mặt đỏ rần vì xấu hổ, vội vàng dọn dẹp chăn đệm, đem tấm khăn trải giường cẩn thận gấp lại.
Lâm Vãn Vinh đứng sau lưng nàng, nhìn bờ mông cong, vòm ngực nở lộ ra mỗi khi nàng cúi nguời, nhớ lại sự nóng bỏng của nàng đêm qua, lòng hắn lập tức bừng cháy, ôm chặt vòng eo dương liễu, cột cờ của hắn giương cao, chọc vào phần thịt mông đẫy đà đó. Lâm Vãn Vinh hôn nhẹ lên dái tai non mịn của nàng, cười hi hi nói:
- Ngưng nhi, giờ còn sớm, chúng ta tập thể dục buổi sáng chút nhỉ.
Lạc Ngưng nghe mà toàn thân mềm nhũn dựa vào người hắn, hơi thở như lan:
- Tướng công, chàng hư lắm, đêm qua hành hạ người ta như vậy còn chưa đủ sao…
- Vĩnh viễn không đủ!
Lâm Vãn Vinh cười bên tai nàng, Lạc Ngưng tim đập thon thót, vành tai phát sốt, đầu gục xuống không dám lên tiếng, chẳng còn đâu dáng vẻ bốc lửa đêm qua.
Ngoài phòng là trinh nữ, trên giường là đãng phụ*, ta thích mùi vị này. Lâm Vãn Vinh ha ha cười rộ, trong lòng cực kỳ đắc ý. Tập thể dục buổi sáng nói thì nói vậy thôi, chứ Lạc Ngưng mới thành phụ nữ, thụ thương rất nặng, đến đi bộ còn chỉ đi được từng bước nhỏ chậm chạp. Lâm mỗ có tiếng là thương huơng tiếc ngọc, tất nhiên không thể thiếu một phen yêu thương thân mật, miệng ra rả gọi bé cưng bảo bối mà chẳng hề nổi da gà.
Lạc Ngưng được đại ca ôn nhu săn sóc, lòng vui sướng khó tả thành lời, hai người chàng chàng thiếp thiếp sờ sờ mó mó, lại cảm nhận được một tư vị khác biệt.
“Ai da”, đang đến đoạn động tình, Lạc Ngưng bỗng nhớ ra điều gì đó, mặt hiện vẻ hoảng hốt, rồi tức khắc đỏ bừng, nhìn hắn bối rối.
- Sao thế, Ngưng nhi?
Lâm Vãn Vinh bế nàng ngồi trên đùi mình, hưởng thụ cảm giác nóng như lửa từ cái mông mịn màng đó truyền sang, ấm áp đến sướng lịm, không nhịn nổi quần hơi đội lên.
- Ư, đại ca, đừng trêu muội.
Lạc Ngưng giật mình kinh hô, mang tai nóng ran, miệng hổn hển thở gấp.
“Sorry, sorry”, Lâm đại nhân trơ trẽn nói:
- Buổi sáng nó tự lên ấy mà, không phải cố ý đâu. Ngưng nhi, nó có chọc làm muội bị thương không, có cần bôi tí thuốc không?
Nghe hắn nói lời thô tục, Lạc Ngưng đấm vài cái vào ngực hắn, song trong bụng lại lấy làm thích thú, trước khi kết hôn nàng là một nữ tử trong trắng, nhưng khi đã bước qua ranh giới đó, nghe những lời đường mật trong khuê phòng chỉ hai người biết với nhau, đó cũng là một loại tình thú mà người ngoài không thể nào biết được.