“Ta thích tắm rửa, da dẻ sạch đẹp...” Nghe tiếng hát yêu đời từ trong phòng truyền ra, Lạc Viễn đứng ngoài cửa bồn chồn không yên, đại ca làm sao thế nhỉ, lẽ nào tìm thấy bạc rồi? Sao từ lúc đi cổng nam về cứ hứng khởi suốt, chưa bước vào nhà đã oang oang đòi tắm, nha hoàn đã bưng nước nóng vào mấy chục lần, hắn ngâm mình trong đó quá nửa thời thần rồi mà vẫn chưa thấy dấu hiệu gì muốn ra.
“Đại ca, đại ca...” Gã vỗ cửa nhè nhẹ, Lâm Vãn Vinh ở trong gọi vọng ra:
- Là tiểu Lạc hả, mau vào đây.
Lạc Viễn đẩy cửa vào, chỉ thấy đại ca nằm uể oải trong thùng nước lớn rải đầy cánh hoa, đầu gối lên thành, mặt lộ nét cười thần bí, miệng lầm bầm một điệu hát dân gian không rõ tên, bộ dạng vô cùng khoái hoạt.
- Đại ca, có tin tức về số bạc đó rồi à?
Lạc Viễn thấy dáng vẻ ung dung tự tại của hắn, lập tức mừng rơn, lấy ghế gỗ ngồi xuống bên cạnh, nôn nóng hỏi.
Đang tắm mà bị tiểu tử này nhìn chòng chọc đúng là hơi xấu hổ à, Lâm Vãn Vĩnh rắc nước lên mặt, thở sâu một hơi thỏa mãn rồi gật đầu:
- Có chút manh mối rồi...
Lạc Viễn mừng rỡ:
- Đại ca mau nói đi, manh mối gì? Có phải tìm ra nơi giấu bạc rồi không?
- Địa điểm thì tìm thấy rồi.
Lâm Vãn Vinh cười khổ, thở dài:
- Tiểu Lạc, đệ nói xem, nếu họ giấu bạc trong hồ Vi Sơn, đệ có thể tìm được không?
Lạc Viễn hít một hơi khí lạnh, sắc mặt vui sướng tức thì ảm đạm, ủ rũ nói:
- Đại ca, huynh nói thật à? Số bạc đó thật sự giấu trong hồ Vi Sơn?
Cái này chắc không chệch đi đâu được. Thấy vẻ tiu nghỉu của Lạc Viễn, Lâm Vãn Vinh cười ha ha nói:
- Bạc giấu trong hồ Vi Sơn, có lẽ đúng đến tám chín phần rồi. Mặc dù trong chu vi mấy trăm dặm đó rất khó tìm, nhưng cũng chưa đến mức dọa khiếp ta được, cùng lắm thì chúng ta rút sạch nước hồ, nước cạn đá lộ, phải không nào?
Lạc viễn nghe mà phấn chấn tinh thần, với sự thông minh tài trí của đại ca, nhất định sẽ có biện pháp. Gã tự tin gật đầu, dõng dạc:
- Đại ca nói đúng, cùng lắm chúng ta kêu gọi bách tính xung quanh, lấp kín hồ luôn. Đệ không tin chẳng lẽ người lớn mà chết vì nhịn tiểu? (ý nói việc đơn giản làm gì có chuyện không làm được)
Hai người cười he he vài tiếng, tuy nhất thời chưa tìm ra cách nào nhưng tâm trạng đã khá hơn nhiều. Lạc Viễn thấy Lâm Vãn Vinh nhắm mắt thảnh thơi dưỡng thần, liền hỏi:
- Đại ca, huynh có hảo sự gì hả, đệ chưa từng thấy ai có thể tắm lâu hơn một thời thần đâu.
- Đã một thời thần rồi á?
Lâm Vãn Vinh thất kinh:
- Ai da, kiểu này thì muộn giờ lành mỹ cảnh mất. Tiểu lạc, tỷ tỷ của đệ ở phòng nào?
- Tỷ tỷ và Từ tỷ tỷ ở sương phòng hậu viện.
Lạc Viễn chỉ khái quát vị trí, cười nói:
- Muộn thế này chắc họ ngủ cả rồi.
Không có ta, Ngưng nhi ngoan sẽ chưa ngủ đâu. Hắn cười dâm đãng vỗ vai ông em vợ:
- Ta đi tìm Ngưng nhi có chút việc, việc rất quan trọng, nhất định phải thảo luận ban đêm mới được. Đệ về chuẩn bị đi, tập hợp thêm ít nhân mã, phải thông thạo thủy tính đấy, tốt nhất là ngư dân quanh hồ Vi Sơn, sáng mai chúng ta sẽ càn quét trên hồ.
Nghe đại ca an bài chính sự, Lạc Viễn hưng phấn gật đầu, giơ ngón tay cái khen ngợi:
- Đại ca đi tắm mà cũng không quên việc chính, tiểu đệ bội phục, bội phục. Đệ đi bố trí ngay đây.
Lâm Vãn Vinh nóng cả mặt mo, tất nhiên hắn làm sao có thể trơ trẽn nhận rằng ta chỉ mượn cớ để ngươi biến đi cho chóng thôi. Hắn nhếch miệng mỉm cười, mặt rất ư thần bí.
Đợi Lạc Viễn đi rồi, hắn nhảy ào ra khỏi thùng nước tắm, cuống quýt mặc quần áo, chuồn ngay ra hậu viện. Phủ nha của Lạc Mẫn tuy xập xệ nhưng diện tích không nhỏ. Hắn ba chân bốn cẳng chạy tới hậu viện, nhưng có đến mấy phòng còn sáng đèn, không hiểu Ngưng nhi ở phòng nào nữa.
Vừa nãy Lạc Viễn bảo phòng của Ngưng nhi là sương phòng đầu tiên phía bắc, hắn lia mắt về trước, thấy hai phòng phía bắc sát vách nhau, cả hai đều còn sáng đèn.
Xem ra tìm đúng chỗ rồi. Hắn cười he he, rón ra rón rén hướng tới sương phòng đầu tiên. Trong phòng lờ mờ ánh đèn, bóng một nữ tử mơ hồ in hình trên giấy dán cửa sổ, nữ tử đó ăn vận phong phanh, đường cong quyến rũ, mỹ lệ uyển chuyển.
Hắn nhột nhạt trong lòng, bụng hừng hực lửa dục, nhắm chuẩn vị trí cửa phòng, đang định gõ cửa thì thấy cánh cửa chỉ khép hờ, tựa như đặc biệt để sẵn cho hắn vậy.