Tế Ninh nằm chính giữa Kim Lăng và kinh thành, lộ trình nói gần không gần, xa cũng chẳng xa. Tính khí của Từ tiểu thư hình như còn nóng nảy hơn cả Lâm Vãn Vinh, cưỡi ngựa liên tục suốt ba thời thần mà nàng vẫn luôn dẫn trước, không thốt đến nửa lời. Hãn huyết bảo mã quả nhiên danh bất hư truyền, phi vừa nhanh vừa khỏe, chạy một mạch ba bốn trăm dặm đường mà không hề thấy dấu hiệu đuối sức, chẳng trách kỵ binh Đột Quyết lại hùng mạnh đến vậy.
Lâm Vãn Vinh thúc ngựa vài nhịp, vất vả lắm mới đuổi kịp Từ Chỉ Tình, cười gọi:
- Này, Từ tiểu thư, tìm một nơi phía trước tạm nghĩ cái đã, đừng có làm bảo mã mệt lử ra đấy, chúng là bảo bối đáng giá ngàn vàng đó ạ.
Từ tiểu thư giảm bớt tốc độ, liếc hắn một cái, hừ mũi bảo:
- Ngươi chịu không thấu thì nói thẳng ra, đừng có viện cớ. Hãn huyết bảo mã ngày đi nghìn dặm tuyệt đối không phải nói ngoa, dù ngươi có gục xuống, nó vẫn có thể chở ngươi tới Tế Ninh.
Từ tiểu thư dáng vẻ thong dong, tựa hồ chưa thấy gì là mệt mỏi, xem ra truyền ngôn về chuyện nàng đã từng mấy lần ra tiền tuyến chống trả người Hồ không phải là tin đồn nhảm. Lâm Vãn Vinh cười ha ha nói:
- Xem cô kìa, ta mà có thể gây khó khăn cho bảo mã à? Đây là ta lo Từ tiểu thư lặn lội đường xa, vạn nhất nhiễm phong hàn gì đó thì ta làm sao bàn giao cho cha cô được.
- Đa tạ hảo ý của Lâm đại nhân.
Từ Chỉ Tình lắc đầu, mặt thoáng hiện nét cười nhạt:
- So với kỵ binh người Hồ hung mãnh thì lộ trình tám trăm dặm nhỏ nhoi này hoàn toàn không đáng kể. Ta chỉ lo Lâm đại nhân thân thể gầy yếu, đi đường cả ngày nay chẳng biết có gắng gượng nổi không!
Thân thể ta gầy yếu? Nha đầu ngươi dùng con mắt nào nhìn thấy thế? Dùng mắt đo hay là dùng tay xoa nắn vậy? Lâm Vãn Vinh cười hi hi nói:
- Tiểu thư quan sát tỉ mỉ thật, đến cả người ta gầy yếu mà cũng nhìn ra. Cũng phải thôi, gần đây ta vất vả quá mức, mỗi đêm chỉ làm được có bảy tám lần à, chưa bằng một nửa trước kia nữa, xem chừng phải tẩm bổ mới được. Cô không được nhìn trộm ta đâu đấy.
Hắn nói rồi mò tay vào túi áo lấy ra một cái hộp nhỏ. Mở nắp hộp, hắn hít sâu một hơi, mặt rất chi là say sưa ngây ngất.
Một làn hương thơm mát thoảng qua mũi Từ tiểu thư. Bị thôi thúc bởi lòng hiếu kỳ, nàng tiện thể liếc nhìn, khi thấy rõ hình dạng của vật đó, mặt nàng đỏ gay vì xấu hổ, tức giận mắng:
- Ngươi, ngươi, vô sỉ!
- Vô sỉ?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên hỏi:
- Ta vừa mới bảo cô đừng có nhìn trộm còn gì. Ài, ta uống thuốc tẩm bổ cũng gọi là vô sỉ à? Có còn thiên lý nữa không đây?
- Thế mà ngươi cũng nói ra được, những thứ dâm ô này chính là thuốc bổ của ngươi ấy hả?
Từ tiểu thư giận dữ hừ một tiếng, thúc ngựa định bỏ đi.
Lâm đại nhân lắc đầu than:
- Mỗi người đều có quan điểm riêng khi nhìn nhận sự vật. Cùng là một vật, trong mắt những người khác nhau, cảnh tượng trông thấy sẽ khác nhau. Ngay như vật này, đối với ta nó là một thứ dược phẩm thượng hảo, có công đức cứu người, nhưng vào mắt Từ tiểu thư thì nó lại trở thành một thứ dâm ô. Người với người sao lại khác biệt lớn vậy cơ chứ?
Từ tiểu thư học thức uyên bác, thiên văn địa lý nông khoa y học đều có đọc qua, nghe hắn nói liền hơi do dự:
- Ngươi, ngươi nói đây là dược phẩm thật hả?
- Từ tiểu thư tinh thông y thuật Đại Hoa, chắc cũng hiểu trong lý thuyết y học Trung Hoa có một mạch gọi là “hình bổ”, mà chúng ta vẫn thường nói là ăn gì bổ nấy ý. Ví dụ như hạt đậu tằm có hình giống quả thận thì có công hiệu tư âm bổ thận. Thứ trong tay ta đây gọi là “dương sâm”, sinh trưởng dưới băng tuyết vạn năm trên núi Trường Bạch. Còn về dược tính hả, theo lý thuyết hình bổ, ha ha, ta không nói nữa, tiểu thư thông minh như vậy, nhất định sẽ nghĩ ra thôi.
Lâm đại nhân duơng dương tự đắc khoe khoang lý thuyết Trung y học của Từ Trường Kim, trong lòng hí hửng như nở hoa.
- Đây chính là “dương sâm” trong truyền thuyết của Cao Lệ sao?
Từ Chỉ Tình kinh ngạc hỏi, hiển nhiên đã từng nghe qua cái tên này, mặt nàng ửng lên từng quầng đỏ lựng. Có lẽ nàng nằm mơ cũng không ngờ “dương sâm” được ghi trong y thư lại có hình dạng “dâm ô” thế này, hệt như cái tên Lâm Tam kia.
- Phải phải, đây chính là dương sâm. Từ tiểu thư, cô cầm lấy mà xem.
Lâm Vãn Vinh vừa cười vừa nhét dương sâm vào tay nàng. Từ tiểu thư hoảng sợ “a” một tiếng rụt ngay tay về. Lâm đại nhân cười ha ha làm Từ tiểu thư tức tối nghiến răng:
- Bỉ ổi, hạ lưu!
Sau một hồi chí chóe đùa giỡn, Từ tiểu thư ngượng đỏ mặt, không còn đi vội đi vàng nữa mà xuống ngựa ngồi nghỉ dưới một gốc cây lớn, nhưng giữ khoảng cách xa với Lâm Vãn Vinh, cứ làm như hắn là nước lũ, là mãnh thú không bằng, tuyệt đối chớ đến gần.
Lương y như từ mẫu, về mức độ cởi mở trong tư tưởng thì vị Từ tiểu thư này còn phải học hỏi Đại Trường Kim nhiều. Lâm đại nhân cất cái hộp nhỏ đáng sợ kia đi, miệng cười dâm đãng bước về phía Chỉ Tình tiểu thư.
Từ Chỉ Tình dù đang nghỉ dưới gốc cây nhưng từng giây từng phút vẫn luôn theo dõi mọi động tác của hắn, thấy hắn đi tới tức thì thót mình, trong tay hiện ra một cái nỏ liên hoàn tinh xảo chĩa vào hắn:
- Ngươi, ngươi muốn làm gì?
Tình cảnh này giống hệt như lúc xưa hắn chọc ghẹo nàng khi trú mưa ở Ngọc Phật tự.
- Khoan, khoan, cẩn thận cướp cò.
Lâm đại nhân cười hi hi, quăng cho nàng một cái túi nhỏ:
- Cái này cho cô.
Từ tiểu thư bắt lấy túi, bên trong đựng bầu nước và vài món điểm tâm tinh tế, tỏa hương thơm thoang thoảng. Nàng sững người, khẽ hỏi: