Lâm Vãn Vinh ngậm nhẹ vành tai, lại thổi vào lỗ tai nàng một hơi, khẽ khàng lựa lời:
- Ài, An tỷ tỷ thật đáng thương, một mình cô đơn phiêu bạt bên ngoài, bao nhiêu năm rồi mới có thể quay lại thăm quê nhà. Tiên Nhi, nàng sao lại không cùng người trở về vậy?
Tiên Nhi toàn thân mềm nhũn, trên mặt vừa đỏ vừa nóng như hơ lửa, miệng nhỏ khẽ hé để lộ hai hàm răng trắng tinh, ngay ngắn, dưới sự tác quái của hắn sớm đã mất đi sự cảnh giác trong lòng, hừ hừ rên nhẹ vài tiếng, hơi thở thơm như hoa lan:
- Thiếp, thiếp cũng đã nói với sư phụ muốn cùng đi, nhưng Tứ Xuyên quá xa xôi, đi lại không tiện, sư phụ kiên quyết không đồng ý, á, sắc ma tướng công, chàng đúng là kẻ bại hoại, đáng ghét mà…
Thì ra là ở Tứ Xuyên à, Lâm Vãn Vinh cười hăng hắc, cắn nhẹ lên bộ ngực sữa trắng nõn của Tiên Nhi, đôi mắt Tần Tiên Nhi lộ vẻ mê ly, hơi thở gấp gáp ôm chặt lấy hắn, nhẹ giọng:
- Tướng công, sư phụ bảo người đã tìm được phương pháp giải Tình cổ rồi. Chỉ cần người trở lại, chúng ta liền có thể trở thành vợ chồng. Đến lúc đó, nếu chàng thích nha đầu Từ Trường Kim kia, thiếp có thể yêu cầu Cao Ly để nàng ta ở lại đây cho chàng làm tỳ thiếp, để nàng cùng hầu hạ gối chăn với chúng ta, cho chàng nếm thử nét phong tình của nước khác, sư phụ dạy cho thiếp thật là nhiều chuyện kỳ quái… Thôi, không nói nữa, xấu hổ chết đi được…
Tần Tiên Nhi vội lấy hai tay che má, không cho hắn thấy sắc mặt của mình.
Đây cũng là lần đầu có người cùng hắn nói đến những kỹ xảo trong chuyện ái ân, mà lại chính là công chúa lão bà thân cận của mình nữa chứ, ài, có một vị sư phụ phong tao thật là tốt a. Lâm Vãn Vinh đã sớm ngứa ngáy khó chịu, vội nắm bàn tay nhỏ bé của nàng nói:
- A, đúng là có chút kỳ lạ, chuyện kỳ quái gì thế, An tỷ tỷ đã tự mình dạy nàng sao? Nàng đã biết chưa? “Lão hán thôi xa” (Lão hán đẩy xe), “Đảo kiêu chá chúc” (Đảo nến nhỏ dầu), “Cách ngạn thủ hỏa” (Cách bờ đốt lửa), “Độc long tham thiệt” (Lưỡi rồng khám phá) … Tiên Nhi, nàng không nên nhìn ta như vậy, ta thực sự là người thuần khiết. Những thứ ta vừa nói đó đều là chiêu thức võ công, vừa nhìn nàng là biết nàng nghĩ đến chuyện khác rồi, rõ thật là!
Nghe hắn nói đến những kỹ xảo này, Tần Tiên Nhi liền thẹn thùng vô hạn chẳng dám ngước mắt nhìn hắn:
- Đáng ghét! Thiếp đã biết tướng công là một đại sắc ma mà. Sư phụ nói muốn giữ được trái tim của chàng thì phải chiếu cố chàng thật tốt, cho chàng biết thế nào mới là phụ nữ chân chính. Lại nói để chàng nếm được sự sung sướng khi ở bên thiếp thì sẽ càng ngày càng lưu luyến, sẽ không còn tơ tưởng đến nữ nhân khác nữa. Người ta đã vì chàng mới đi học những chuyện xấu hổ thế này, vậy mà chàng lại đi giễu cợt người ta, hừ…
Hay a! Lâm Vãn Vinh nghe được cõi lòng nở rộ, An tỷ tỷ dạy thật là hay, thế nào là phụ nữ chân chính? Xuống giường vào bếp, ra sảnh tiếp khách, lên giường phóng đãng! Quả nhiên không hổ là Miêu nữ dám yêu dám hận, chuyện như thế này mà cũng dám dạy, thật là một quả ớt hiểm mà.