Xảo Xảo vội vàng nắm lấy tay Trường Kim khuyên nhủ:
- Từ tiểu thư, người đã nghe đại ca nói rồi đó, trước tiên hãy ăn chén cháo này đi.
Từ Trường Kim tính tình so với từ “quật cường” còn có vẻ mạnh hơn, nghe vậy lắc đầu, đôi mắt khép hờ không nói một lời, ý là muốn ở đây tĩnh tọa, đợi cho đến khi Lâm đại nhân quay lại.
Hắc hắc, tiểu nữ này có cá tính a, Lâm Vãn Vinh cầm lấy chén cháo hạt sen, cười hi hi:
- Từ tiểu thư, chẳng lẽ là đang đợi ta đút cho nàng ăn? Được, ta sẽ cố thử xem, lại đây, mở miệng ra nào, cháo tới đây.
Từ Trường Kim khép chặt chiếc miệng nhỏ nhắn, một lời cũng không nói, trên mặt toát lên vẻ kiên định. Lâm Vãn Vinh lạnh lùng cười:
- Từ tiểu thư, nàng quả nhiên có tính cách. Chỉ là ta cảm thấy thương cho người dân Cao Ly, vì nàng cố giữ cái tính cách đó trước mặt bổn đại nhân ta, không biết rằng “đa cật đa thiểu khổ, đa thụ đa thiểu nan” sao (ăn càng nhiều thì khổ càng ít, càng hưởng lắm thì càng bớt khó – hieusol)? Ài, ta đi kể lại với Lý Thừa Tái, nói là Từ Trường Kim đang đấu khí ở đây với ta, nhân dân Cao Lệ hãy tiếp tục chờ xem nhé.
Từ Trường Kim thần sắc chợt động:
- Đại nhân, ý ngài là…
- Tới đây, há miệng ra nào…
Lâm đại nhân mỉm cười, thanh âm mang theo một sự dụ hoặc vô cùng.
Từ Trường Kim mấp máy môi vài lần, đôi cánh tai chợt ửng hồng, khuôn mặt liền như hoa đào tháng ba, trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng cũng hé đôi môi nhỏ nhắn ra, nhưng đôi mắt lại ngượng ngùng dán chặt xuống đất.
- … Miệng nhỏ há ra nào, Xảo Xảo tiểu bảo bối của ta, hai ngày qua nàng đã quá khổ cực rồi, đại ca đút nàng ăn nhé!
Lâm đại nhân dường như không hề thấy cử động của Từ Trường Kim, đưa chiếc muỗng đến miệng của Xảo Xảo, tiểu nương tử này cả kinh:
- Đại ca, đây là của tiểu thư mà, ô…
Một muỗng cháo ngọt ngào đưa vào chiếc miệng nhỏ của Xảo Xảo, tiểu nương tử này thần sắc đỏ bừng, trên mặt lại toát lên vẻ hạnh phúc. Từ Trường Kim đợi hồi lâu, lại thấy hắn đút cháo cho Xảo Xảo, vẻ mặt liền trở nên ngây ngốc, nước mắt chợt tràn ra, vội yên lặng cúi đầu.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười, lấy chiếc khăn từ tay Xảo Xảo đưa cho Từ Trường Kim, ôn nhu nói: