Phần II
- Thật sự được hưởng thụ sao?
Lâm Vãn Vinh nhìn Thành Vương hồ nghi:
- Mọi người ở đây chịu khổ, một mình ta đi hưởng thụ, hình như có chút không ổn!
Thành Vương cười:
- Lâm đại nhân cứ yên tâm đi, các vị đồng liêu cũng đều có giai nhân khác bồi tiếp, ngài cứ việc đi đi.
- Ài, tinh thần vì cộng đồng luôn là khuyết điểm của ta!
Lâm đại nhân cười hì hì, liền đi vào sương phòng bên trong. Sớm đã có tùy tùng đợi ở cửa, cung kinh nghênh đón hắn:
- Đại nhân, xin mời đi bên này …
Gã tùy tùng kia dẫn hắn tới một sương phòng sáng sủa chỉnh tề, cười ám muội:
- Đại nhân, tiểu thư đã đợi ngài ở bên trong rồi.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười gật đầu, đẩy cửa đi vào, thấy hai cây nên đỏ sáng rực, vị tiểu thư vừa ở ngoài kia đang ngồi ở bên giường, yên lặng chờ đợi.
Két một tiếng, cửa phòng được tùy tùng kia đóng lại. Trái tim Lâm Vãn Vinh nhảy dựng lên: “Đùa hay thật đây!?” Hắn đi tới, ngồi bên vị tiểu thư, mỉm cười chào hỏi:
- Xin hỏi quý tính tiểu thư là gì?
Tiểu thư nhìn hắn quyến rũ, cúi đầu thẹn thùng trả lời:
- Nô gia họ An.
Lâm đại nhân kéo khăn lụa trên mặt nàng xuống, lộ ra một gương mặt nhỏ nhắn diễm lệ động lòng người, hắn sửng sốt, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ:
- An tỷ…
" Suỵt…” An tiểu thư giơ ngón tay lên đặt trên môi, đôi mắt đẹp liếc ra bên ngoài, ngăn cản hắn lại, miệng ừm một tiếng, vô cùng kiểu mỵ nói:
- Công tử, chàng xấu quá, sờ chỗ đó của người ta…