Lâm đại nhân cả kinh, ái chà, lão khốn chơi khăm, cả phòng đầy thượng thư tể tướng đại học sĩ, người nào chẳng là đại quan nhất phẩm. Lão ta không ngờ lại kéo mình một tên phó quan ngồi ở vị trí trên cùng, không phải cố ý làm khó ta sao? Lâm đại nhân cười vang:
- Vương gia, vị trí trên cùng này tự nhiên phải để lại cho khách nhân tôn quý nhất rồi, ta không ngồi nổi, cái mông nó không quen!
Thành Vương cười sang sảng:
- Lâm đại nhân khách khí rồi, ngài là vị khách tôn quý nhất của bổn vương. Tuổi còn nhỏ mà được hoàng thượng ân sủng, làm Lại bộ Phó thị lang, lại được hoàng thượng tự thân đề danh “Thiên hạ đệ nhất đinh”, ân sủng tột bậc, không ai hơn được. Ví phỏng có ngày Lâm đại nhân phong quang thăng chức tể tướng cũng chẳng thể nói trước, cho dù là được phong làm một vị vương gia khác họ cũng không làm người ta ngạc nhiên. Mọi người nói xem, Lâm đại nhân không ngồi, còn có ai ngồi được?
- Đúng vậy, đúng vậy, Lâm đại nhân nên ngồi.
Chúng quan trong phòng liền ồn ào, thần sắc cũng khác nhau, cười nhạo có, khinh thường có, hâm mộ có, ghen ghét có, không riêng một ai. Thành Vương lướt mắt sang phía Tô Mộ Bạch, chỉ thấy hắn mắt không nhìn lại, nâng bầu châm đầy chén rượu, ngửa cổ dốc hết vào họng.
- Ài, ta bình sinh am hiểu nhất chính là chuyện yêu đương, loại ngồi ở vị trí cao này, thật sự không phải sở trường của ta. Có điều, nếu chư vị đại nhân coi trọng ta, ta đành miễn cưỡng mà ngồi vậy. Ngày sau hoàng thượng có trách ta không phân tôn ti, lễ số không trọng, mọi người phải làm chứng cho ta đó.
Lâm Vãn Vinh sắc mặt khó xử nói, mọi người đều ầm ầm kêu phải, Lâm đại nhân bị thúc giục liền khiêm nhường ngồi ở vị trí đầu tiên.
Thấy Lâm Vãn Vinh ngồi xuống, cha con Thành Vương cũng ngồi vào chủ vị, món ngon rượu tốt lần lượt mang lên, không khí lập tức trở nên náo nhiệt.
Qua ba tuần rượu, ăn qua năm món, mắt hổ của Thành Vương quét qua, lớn tiếng cười nói:
- Đây là bữa tiệc đầu tiên từ khi khai xuân tới nay bổn vương mời các vị đồng liêu, mời chư vị mở rộng tấm lòng, tận tình vui vẻ. Vào đi…
Hắn vừa vỗ tay, bên ngoài cửa lập tức hơn mười nữ tử xinh đẹp uyển chuyển bước vào, mìm cười đi tới trước bàn tiệc thi lễ từng người, ngoài ra còn mấy nữ tử ôm đàn tì bà trúc chậm rãi tấu nhạc. Trong sự khuyến khích của âm nhạc, chư vị đại nhân cũng dần dần trở nên buông thả, trêu chọc các nữ tử xinh đẹp bên cạnh, nhất thời, tiếng cười vui vẻ không ngớt bên tai, không khí náo nhiệt phi thường. Ngược lại Tô Mộ Bạch đại nhân mới lên trạng nguyên, đối với mỹ nữ bên cạnh không hề bừa bãi cười đùa, chỉ một mình ngồi uống rượu, có chút không hợp cảnh.